Em doc than em quyen ru

  • 960 visualizações
Carregado em

 

Mais em: Educação
  • Full Name Full Name Comment goes here.
    Tem certeza que quer?
    Sua mensagem vai aqui
    Seja o primeiro a comentar
    Be the first to like this
Sem downloads

Visualizações

Visualizações totais
960
No Slideshare
0
A partir de incorporações
0
Número de incorporações
0

Ações

Compartilhamentos
Downloads
16
Comentários
0
Curtidas
0

Incorporar 0

No embeds

Conteúdo do relatório

Sinalizado como impróprio Sinalizar como impróprio
Sinalizar como impróprio

Selecione a razão para sinalizar essa apresentação como imprópria.

Cancelar
    No notes for slide

Transcript

  • 1. Digitally signed by son DN: cn=son, o, ou=Ghost Cafe fansub, email=havei_gonemad@ yahoo.com, c=US Date: 2010.11.07 15:26:39 +0700Em độc thânEm quyến rũ Phạm Thu Hương dịch Bạch công sơn ( typing )
  • 2. Gửi tới cuộc đời bất ổn không đoán địnhGửi tới những phụ nữ dám đón nhận ẩn số cuộcđời.
  • 3. Cuốn sách này giúp bạn hoàn toàn làmchủ cuộc sống! Những trải nghiệm của Amanda Ford có ýnghĩa đặc biệt đối với những ai từng phải trải qua sựđổ vỡ trong hôn nhân. Chủ yếu ghi lại những câu chuyện vụn vặt đờithường và đánh thức thế giới nội tâm conngười,cuốn sách nhỏ bé nhưng có sức tác động vôcùng to lớn này đã làm thay đổi cách nhìn của mọingười về cuộc sống độc thân. Karen Salmansohn,tác giả nhữngcuốn sách(tạm dịch):Làm thế nào để hạnh phúc,chiết tiệt và đến chúa cũng độc thân.
  • 4. Lời tựa Bởi vì sống độc thân không phải là điều dễdàng,bởi vì chúng ta dã sống trong ảo tưởng quálâu rằng tình yêu là một thứ tình cảm xa xỉ khó kiếmtìm và chỉ dành cho những người đã có gia đình,bởivì có đôi lúc,một cuốn sách nhỏ với lỗi dùng từ rõràng,đơn giản ,dễ hiểu lại có tác dụng hơn bất cứthứ gì khác,bởi vì tất cả phụ nữ đều có quền tự tônvẻ đẹp của chính mình,có quyền khám phá nhữngđam mê sâu kín nhất,có quyền sống một cuộc sốngđời tươi vui và sôi nổi bất kể mối quan hệ của họđang ra sao đi nữa…… Vì tất cả những lý do trên,tôi xin chân thànhgửi các bạn độc giả cuốn sách Em độc thân,emquyến rũ:Bài ca dành tặng cuộc sống độc thân.
  • 5. MộtMang về một con mèo
  • 6. T ình yêu đến khi bạn còn đang bận rộn với cuộcsống của riêng mình.
  • 7. Đ ôi lúc làm một phụ nữ độc thân như thể là một sự việc đáng báo động.Báo động như loạivirus Code Red bị phát hiện khi những người bạn đãkết hôn của tôi hỏi tôi có đang hẹn hò với anh chàngnào đặc biệt không và tôi dã trả lời”không”trong suốttám tháng liền.Cảm giác như Code Red khi bà ngoạigiận dỗi và rầy là tôi.”Con gái các cô bây giờ đòi hỏiquá nhiều đấy.Các cô chẳng biết làm gì để có mộtđám cưới cả.Phiên phiến thôi cô ạ”.Cảm giác nhưCode Red khi tôi bắt đầu làm một phép toán và nhậnra rằng nếu tôi muốn có bầu ở một cái tuổi nhất địnhnào đó,nếu tôi muốn dành vài năm chu du thế giớivới chồng mình trước khi chúng tôi có con và nếuđơn giản tôi chỉ muốn hẹn hò với nah ta một vài nămtrước khi đính hôn thì tôi nhất định đã phải gặp anhta từ cách đây mười lăm tháng.
  • 8. M ười lăm tháng trước! Code Red! Trời ơi,SOS! Chúng ta sắp có một bà cô già,một gái xoansắp toan về chiều,một quý bà đơn độc,một bà chủkhông chồng,một mụ phù thủy già xấu xí.Hãy đưa côta vào túp lều cũ kĩ lụp xụp và rước những con mèovề nhà.
  • 9. L à phụ nữ độc thân thật không dễ,đôi khi tôi tự hỏi liệu một phụ nữ có thẻ,không cần có đànông hay không vì khi không có đàn ông(man) thì mộtphụ nữ (Womam) sẽ chỉ còn là W và O khi ghép lạinhững chữ cái này sẽ đọc như Whoa.Giống như conngựa bị đứt dây cương.Whoa nghe như đang cố sứcgiữ nó lại,cố gắng kiềm chế nó, cố gắng ngăn nólại.Whoa,dừng lại!Không phải hướng đó.Đừng cóchồm người lên.Đừng ngoái đầu lại và rốnglên.Không!Không phải!Không đời nào.Không baogiờ.Phụ nữ mà lại không cần đàn ông ư?Không thểthế được.
  • 10. T hật đáng thương cho tôi.Đáng thương cho chúng ta.Đáng thương cho những bạn gái đangsống một mình và khao khát tình yêu.Đáng thươngcho những bạn gái vì sợ đơn độc mà phải chungsống với những người đàn ông chỉ đem lại cho họ đôichút hạnh phúc.Đáng thương cho chúng ta vớinhững lỗ hổng trong trái tim dường như không thểlấp đầy.Đáng thương cho chugns ta,những ngườithui thủi một mình hay cô đơn giữa những ngườikhác.Đáng thương làm sao khi phải cố giữ gìn vòngeo thon,cặp mông săn chắc,tỉa tót bộ móng và tạokiểu tóc để mong nhận được sự chú ý của đànông.Và biết nói gì đây ngoài hai chữ đáng thương khimà hơi thở của chúng ta trở nên mệt mỏi,trái timchúng ta vang lên những lời cầu nguyện .Cứutôi,cứu tôi,cứu tôi.
  • 11. Chờ đã! Hãy bình tĩnh.Hãy thư giãn! Đừng lo lắng!Chỉ là báo động nhầm thôi mà.Những mối quan hệlãng mạn là thứ duy nhất ta được thỏa mãn trongcuộc đời,tình yêu là thứ hiếm có khó kiếm tìm – vàchính những lời nói không đâu mới khiến chúng tagiận dữ mà chẳng vì lý do gì cả.
  • 12. Là một phụ nữ độc thần không dễ những cũng khôngđáng báo động.Cô đơn là trạng thái tự nhiên củacuộc đời.Hãy nghĩ xem:Mỗi chúng ta đều sinh ra mộtmình,đơn độc,duy nhất.Ngay cả những cặp sinh đôicũng được sinh ra từng người một.
  • 13. Tôi không nói rằng những mối quan hệ lãng mạn làthứ không đáng để theo đuổi.Mong muốn được chiasẻ cuộc sống của mình với một người khác là tất yếuvà nó tự nhiên như việc bạn được sinh ra trần trụivậy.Chúng ta phải không ngừng tìm kiếm tìnhyêu.Chúng ta phải mở rộng trái tim và sẵn lòng kếtgiao vì những mối quan hệ giúp chúng ta vượt rakhỏi giới hạn chật hẹp về sự tồn tại của mỗi chúngta.Các mối quan hệ giúp ta lớn lên.Chúng ta trởnên tốt bụng hơn,dịu dàng hơn,cảm thông hơn vớinhững người ở quanh mình.Các mối quan hệ cho tacảm giác an toàn,niềm an ủi và có thể giúp chúng tadẹp bỏ những lo toan hiện hữu giống như nhữngbóng ma đang réo gọi trong tâm trí.Đó là những khobáu tuyệt vời đáng để chúng ta kiếm tìm.
  • 14. Nhưng chúng ta đừng mải mê tìm kiếm nửa kia màquên mất bản thân mình.Đừng giống như nhữngngười phụ nữ ngốc nghếch cho rằng tình yêu dànhcho chính bản thân mình ít quan trọng và ít thỏa mãnhơn tình yêu họ nhận được từ đàn ông.Hãy tin rằngviệc bạn hiểu chính bản thân mình cũng quan trọngnhư việc bạn hiểu về người yêu của bạn.Hãy tin rằngtình yêu bạn dành cho bản thân là cần thiết và thiêngliêng.Hãy tin rằng mối quan hệ quan trọng nhất bạncó trong cuộc đời là mối quan hệ với chính bạn.Hãykhắc cốt ghi tâm điều này:Việc tìm kiếm một ngườikhác không ngăn cản được việc bạn tìm kiếm chínhcon người mình.
  • 15. Dĩ nhiên niềm tin đơn thuần sẽ không thể biếnmọi nỗ lực trở nên dễ dàng hơn. Yêu không baogiờ là dễ và yêu chính mình lại là điều khó hơn tấtcả.
  • 16. Tôi đã từng nói câu này và tôi sẽ nhắc lại một lầnnữa: Là một phụ nữ độc thân không hề dễ chútnào.
  • 17. Tôi biết một phụ nữ muốn cưới chồng hơn tất cả.Bấtkỳ người đàn ông nào ngang qua đời cô,cô đều laođến,đôi cánh tay dang ra,bàn tay xòe rộng,sẵn sàngchộp lấy anh ta.Với mọi người đàn ông cô đềunói,”Đây rồi.Anh ta chính là người ấy.Tôi đangyêu.Tôi nói là tôi đang yêu.Đang yêu!”.Nhưng anh tachưa bao giờ là người ấy.Tất cả đều bỏ chạy.Dĩnhiên họ sẽ làm như thế .Không ai muốn bị vâybọc,ngay cả khi nó đến từ những mục đích tốt.Tôi biết một phụ nữ luôn chờ đợi một người đàn ôngsẽ đem niềm vui đến cho cuộc sống của mình.Côkhông nuôi dưỡng một thú đam mê,một tình bạn sâusắc hay một công việc thú vị nào.Dường như mọingười chẳng biết gì về cô ngoài trừ việc cô khao khátđược yêu.Cô kể không dứt về nhưng cuộc hẹn hò vàhầu nhưu không còn gì khác.Khi ở bên cạnh cô,tôithường tự hỏi liệu còn thứ gì khác trong cái thế giới
  • 18. rộng lớn này có thể khiến cô thích thú không.Cô cóthích đọc sách không? Cô có thích nghe nhạc không? Cô có đi dạo và để ý đến những chú chim không ?Cô có đam mê nào khác ngoài sex không ? Khitưởng tượng cô sử dụng thời gian như thế nào lúc ởnhà một mình, tất cả những gì tôi hình dung được chỉlà cái cảnh cô ngồi trên trang kỷ,thả hồn ra ngoài củasổ với chiếc ti vi đang bật và mơ màng chờ đợi.Những mối quan hệ của co không bao giờ kéo dàiđược lâu.Mặc dù là tất cả đối với một ai đó có vẻ làmột điều quá lý tưởng,nhưng trên thực tế,một mốiquan hệ như vậy rất nhanh chóng bộc lộ tính lệ thuộccủa nó và kết thúc bằng cảm giác như thể đó là gánhnặng đối với ít nhất một người.Tôi biết một phụ nữ luôn muốn yêu và được yêu thậtsâu sắc đến mức cô chẳng bao giờ thổ lộ bằng lời.Cô giống như một đứa trẻ cuồng tín cẩn trọng bảo vệđiều ước ngày sinh nhật của mình vì sợ rằng điềuước đó sẽ không bao giờ thành sự thật nếu cô chia
  • 19. sẻ nó với thế giới. Sự yếu đuối là kẻ thù của cô và vìvậy,người phụ nữ này đã che giấu sự đau khổ củamình bằng những nụ cười tự tin hay kể những câuchuyện cười tầm phào về sự kém cỏi của cánh đànông. Nếu như thần Tình yêu có giương cung và bắnmột mũi tên xuyên qua ngực cô ngay chính phút giâynày, thì chắc cô cũng không cảm thấy gì.Cô giữ CáiTôi của mình quá chặt.Tôi biết một phụ nữ rằng tâm sự rằng cô quá yêubạn trai của mình nên không thể để anh ấy rađi.Cô nói cô không thể tưởng tượng rằng có thể tìmđược một ngượi nào khác tuyệt vời như anh ấy .Nhưng anh không hôn cô theo cách cô mốn và bản
  • 20. thân cô thường tự hỏi sẽ thế nào khi đặt môi mìnhlên môi một người đàn ông khác.Kể từ khi không còntoàn tâm gắn bó với bạn trai ấy,cô rơi vào tâm trạngphân vân và thú nhận rằng,có lẽ một ngày nào đó côsẽ phản bội anh.Tôi ngạc nhiên khi cô nói với tôi rằngcô cũng không hiểu nổi tại sao cô lại thường cảmthấy bất mãn trong mối quan hệ của mình. Tại sao?Bởi sự chân thành từ một phía là không đủĐã đến lúc đặt những sự cam kết của bạn sang mộtbên và nói lời tuyên thệ. Không mâu thuẫnnữa.Không nghi ngờ nữa.Hãy xỏ đôi tất len cho dôichân lạnh.Khởi động đi.nhảy đi.Hãy nói có.hãy tạora một cuộc sống đầy nềm vui bất kể mối quan hệ
  • 21. của bạn đang thế nào.Hãy thề sẽ bắt đầu một cuộctình trọn đời với chính bản thân bạn.Đó là ưu tiênhàng đầu.Không cần phải cố gắng để yêu một ai đó.Tình yêulà một trạng thái tự nhiên.Đó là cách bạn tương tácvới cuộc đời.Hãy niệm câu thần chú này:Không vầnphải cố gắng để yêu một ai đó,đó là sự mách bảocủa con tim. Hãy nói .Hãy suy ngẫm.Hãy ghi nhớ.Lặp
  • 22. đi lặp lại và thực hiện nó.Không cần phải cố gắng đểyêu một ai đó,đó là sự mách bảo của con timGiáo sư dạy môn Sáng tác ở trường thường nói vớichúng tôi rằng nếu muốn trở thành một nhà văn têntuổi,chúng ta không thể chỉ dựa vào mỗi cảmhứng.Đôi lúc,cảm hứng có thể giúp bạn viết đượcmột vài câu hay ho,thậm chí giúp bạn hoàn thànhmột tác phẩm một hoặc hai lần,nhưng nó không thểgiúp bạn theo nghề viết chuyên nghiệp.Sáng tác đòi
  • 23. hỏi sự tập trung,đều đặn và tận tụy.Các tác phẩmhay được xuất bản và mang lại lợi nhuận không tựdưng hiện ra trên trang giấy ngay khi tác giả ngồi vàobàn viết.Một tuyệt phẩm trước khi ra đời phải đượcthai nghén trong nhiều tuần,nhiều tháng,nhiều năm.Giáo sư dạy môn sáng tác của tôi từng nói,”Các bạnphải tự khơi nguồn cảm hứng cho chính mình”.Theo bà,”mồ hôi sinh ra cảm hứng”.Nghĩa là,chúng
  • 24. ta cần phải lao động trước và gặt hái thành quảsau.Nghĩa là,chúng ta cần phải viết,viết,viết và tiếptục viết ngay cả khi chúng ta chẳng còn gì đểnói.nghĩa là cảm hứng cũng là những sinh vật cá tínhkhông thể bị nắm bắt bởi những kẻ háo danh hời hợtmiệng nói không ngớt về việc mình sẽ trở thành nhàvăn nhưng lại không bao giờ thực sự ngồi xuống bànvà viết.
  • 25. Tạo dựng một cuộc sống vui vẻ cũng giống nhưsáng tác văn chương. Nó đòi hỏi sự cống hiến bềnbỉ và những hiểu biết sâu sắc để lôi kéo được cảmhứng. Hạnh phúc không dành cho trái tim của nhữngkẻ lười biếng,Luôn kêu ca hoặc chìm đắm trong ghentị và than vãn.Hạnh phúc và niềm vui chỉ đến vớinhững người nỗ lực không ngừng để tìm hiểu và yêuquý chính bản thân mình.
  • 26. Hãy ngồi xuống và làm việc.Đi sâu vào nội tâm củabạn và không ngừng tìm kiếm.khám phá xem bạncần phải làm gì để mang lại niềm vui cho chínhmình.tự học hỏi .Đọc về Chúa Jessus.Đọc về ĐứcPhật.Tìm hiể về thuyết bình đẳng,triết học,tâm lý họcvà thơ ca.Hãy mở rộng tâm hồn.Nhưng cần nhớ rằngkhơi ngồn cảm xúc chẳng phải là điều dễ dàng.Bạnsẽ nhận ra một vài điểm xấu lẫn khuất trong conngười bạn và bạn sẽ phải đấu tranh rất quết liệt đểloại bỏ chúng,làm sáng tỏ mọi chuyện và khẳng địnhcuộc sống.Nếu bạn làm đúng như vậy,bạn sẽ đauđớn đấy.Bạn có thể sẽ khóc.Có thể sẽ kêu gào.Sẽ cónhững lúc bạn cảm thấy vô vọng,nhưng điều đó thựcsự đáng giá.Phải,Bạn thân mến ạ,thực sự đáng giálắm.
  • 27. HaiMột sợi dây xích chỉ chắc bằng mắt xích yếu nhất của nó
  • 28. Thực tế cơ bản của cuộc sống là.Nếu bạn muốnthực sự hạnh phúc và mãn nguyện với một nguờikhác thi trước tiên bạn phải thực sự hạnh phúcvà mãn nguỵên với bản thân mình.Một mối quanhệ tốt chắc chắn sẽ làm cuộc sống tốt đẹp hơnnhưng nó không thẻ biến một sợ hài lòng bìnhthường trở thành sự hoàn mỹ.
  • 29. Tôi đã từng sống với một người đàn ông.Tôi đãtừng đeo một chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay ápút bên trái.Tôi đã từng có một đám cưới trong khuvườn nở đầy hoa,những cô phù dâu rực rỡ và mộtchàng rể mắt rưng rưng lệ khi chúng tôi trao nhau lờinguyện thề.Nhưng,hôm ấy mắt tôi không nhòe lệ .Thay vào đó,tôi đã khóc suốt cả tuần lễ trước đámcưới.Tôi cho rằng đó có lẽ là những dấu hiệ đầu tiêncho thấy sự bất ổn giữa Evan và tôi :Khóc quá sớmvà khóc vì những lý do không đâu.
  • 30. Những tiếng nức nở của tôi tiếp tục vào ngày Evanvà tôi trở về từ tuần trăng mật và cứ như thể trongsuốt một năm rưỡi.Tôi khóc nhiều nhất vào ngày tôiđến thăm cô bạn cũ tại nhà cô ấy.Cô ấy có một chiếctràng kỷ màu trắng được trang trí bằng nhưng tấmgối nhung lới màu đó và hồng.Tôi luôn ao ước cómột chiếc như vậy, nhưng Evan ghét cay đắngnhững đồ đạc màu trắng và chê bôi việc phôi phaimàu đỏ và hồng với nhau. Vào cái ngày Evan và tôiđi mua đồ đạc,tôi phải giấu đi ước mơ của mình đểmua về một cái màu be.
  • 31. Tôi tự nhủ rằng đó chỉ là một cái ghế mà thôi. Tự nhủmình thật nông cạn trong khi quá coi trọng giá trị củaviệc phối màu cho phòng khách và nhắc nhở bảnthân rằng hôn nhân cần có sự thỏa hiệp.Tôi cố tựthuyết phục mình rằng mà sắc cả chiếc trảng kỷ cũngkhông quá tệ,rằng đó là một tôn màu trung tính,dễchịu và chắc chắn là phù hợp hơn màu trắngsáng.Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình,tôi biết tôisẽ không thể ngồi cả đời trên cái ghế màu be ấy.Tôi không có ham muốn đưa ra những quyết định chỉdựa vào tính hữu dụng.Tôi muốn được sống với màu
  • 32. sắc tôi thích. Tôi muốn sống với giấc mơ củamình.Còn Evan lại cho những ước muốn của tôi làphù phiếm,viển vông và cực kỳ phiền phức,trong khitôi thấy anh tẻ nhạt và vô vị.Tôi nghĩ chẳng có gìngạc nhiên nếu như cuộc hôn nhân của chúng tôi kếtthúc.Khi hai vợ chồng không có gì để tranh luậnngoài việc chỉ trích cách sống của nhau thì tìnhyêu và sự cảm thong không thể nào phát triểnđược.Khi Evan và tôi kết hôn , chúng tôi mới hai mươi haituổi vì vậy có thể bạn sẽ không ngạc nhiên khi tôi nóirằng tôi đã không có nhiều khoảng thời giantuwj dođể thực hiện những mơ ước của riêng mình trước khi
  • 33. trở thành một người vợ.Khi chúng tôi đính hôn,ngườita thường nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi,người tathường nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi và kinhngạc,”Ồ không,cô còn quá trẻ”.Tôi lờ họ đi.Sự cảmdỗ của hôn nhân quá manh .Tôi muốn một người đànông và tôi muốn sự ổn định.Tất nhiên là tôi muốnnhư vậy.từ lúc nhỏ cho đến khi lớn lên tôi chẳng cóthứ gì cả.Mẹ đơn độc nuôi tôi còn nguời cha vô tráchnhiệm thì chẳng mấy khi thấy mặt.Ông chỉ xuất hiệnmột đôi lần khi tôi còn rất nhỏ.Câu chuyện này khôngcó gì đặc biệt và vì thế mà có lẽ bạn sẽ không ngạcnhiên khi tôi nói rằng,tôi cuới Evan một phần vì tronganh có hình ảnh cả một nguời cha mà tôi chưa baogiờ có đuợc.Evan chân thật, chăm chỉ,đẹp trai vàđáng tin cậy.Khi anh nói anh sẽ đón lúc 6h,và với tôiđiều đó gần như là tất cả.
  • 34. Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu những ông bố củachúnh ta để hiểu chính bản thân mình.Dù họ hiệnhưu bên ta hay vắng mặt, yêu thương ta hayngược đãi, nhỏ nhẹ với ta hay lớn tiếng, hoặctổng hòa của tất cả những điều trên thì nhữngông bố của chúng ta đều có vai trò định hình nênnhững người phụ nữ chúng ta ngày hôn nay.
  • 35. Chiếc tràng kỳ màu be không phải là lý do khiếnEvan và tôi chia tay nhưng nó là minh chứng quantrọng và chủ yếu cho việc tôi chưa sẵn sang lập giađình.Mọi sự thỏa hiệp dù là nhỏ nhất cũng khiến longtôi tan nát.Tôi biết mỗi quan hệ của mình với Evancần phải kết thúc khi tôi tưởng tượng ra cảnh tôiđang khuyên những cô con gái của mình đừng có lấychồng sớm như mẹ nó.”Hãy chu du khắp thế giới”, tôitưởng tượng mình đang nói với các con nhưthế.”Sống một mình, khám phá bản thân và hẹnhò thật nhiều, thật nhiều đàn ông.”
  • 36. Evan và tôi không chia tay trong giận dữ mà là trongtình yêu.Chúng tôi hiểu mối quan hệ mà cả hai đã tạodựng không thể kéo dài được nữa.Cả hai đều hiểurằng để trưởng thành,chúng tôi cần phải xanhau.Chúng tôi ý thức được trước khi trưở thànhmột nửa của ai đó,chúng tôi phải là những cá thểvững mạnh đã.Bởi chẳng phải người ta đã nói mộtsợi dây xích chỉ chắc bằng mắt xích yếu nhất cả nóđó sao?
  • 37. Ngày nay chúng ta thật may mắn.Chúng ta có thểsống vả trăm năm.Chúng ta có thể làm được tấtcả.Chúng ta có thể độc thân hoặc cặp dôi với aiđó.Khi trưởng thành,chúng ta hầu như sẽ trảinghiệm cả hai điều đó.
  • 38. Thật may mắn! chúng ta được trải nghiệm cảhai,nghĩa là chẳng tội gì phải coi khoảng thời gianđộc thân là lúc cuống cuồng tìm kiếm một mối quanhệ mới.Hãy tận hưởng khoảng thời gian đó khi bạncó nó,vì nó sẽ không kéo dài mãi mãi .Khi đi qua,bạnsẽ ngạc nhiên khi thấy mình nhớ những lúc như vậy.Cô bạn Erika của tôi có một anh bạn trai.Họ bắt đầuhẹn hò cách đây bốn tháng,và dư vị ngọt ngào cả
  • 39. tình yêu thuở ban đầu đang dần phai nhạt đi khi mốiquan hệ của họ trở nên ổn định.Giờ đây,họ chia sẻnhững thói quen cả một cặp đôi.Họ cũng nấu bữatối.Âu yếm nhau trên giường.và tán gẫu qua điệnthoại.Tuy nhiên,Erika đang đánh mất đi những thóiquen cũ của mình”Tớ đã không viết chữ nào tronghang tuần liền”,cô ấy bảo tôi.”Tớ cũng chẳng buồnđộng đến guitar nữa.tất cả thời gian của tớ đều dànhcho bạn trai.Tớ nghĩ mình là một nghệ sĩ .những bâygiờ tớ chẳng thấy chất nghệ sĩ nào trong ngườicả.Tớ trở thành mẫu bạn gái điển hình rồi đấy,nhưngthực lòng,tớ thấy có phần mệt mỏi vì điều đó.”
  • 40. Cô bạn Georgia của tôi đã có chồng và concái,nhưng người mà cô yêu quý.Chồng cô đẹptrai,đáng tin cậy và chu đáo.Hai người họ cùng nhanấu ăn và cùng nhau đi khiêu vũ.Những đứa con củacô thường nói “ Con yêu mẹ “, và khi mà chúng nóivậy thì rõ ràng là chúng cảm thấy thế.Cô có nhữngthú vui riêng,sở hữu một thân hình cân đối và chiếcmui trần để lái quanh thành phố.Cô có một cuộc sốngmà hầu hết những phụ nữ khác chỉ dám mơ ước.Côtrân trọng tất cả những điều đó,nhưng tận đáy lòngmình cô có một nỗi buồn không thể diễn tả bằnglời.Cô cảm thấy thật tồi tệ.Cô tự trách mắng mình,cốgắng đè nó xuống,lờ nó đi,nhưng không thể,vàGeorgia băn khoăn không biết gọi nỗi buồn đó làgì.Một sự mất cân bằng hóa học? Sự trừng phạt củachúa cho những lỗi lầm thời niên thiếu? Hay chỉ đơngiản là vấn đề của một phụ nữ trung lưu Mỹ, có tất cảmà vẫn không cảm thấy hài lòng? Cô không thể địnhhình nó và cuối cùng nó vẫn tồn tại, một niềm khaokhát không thể gọi tên.
  • 41. Như vậy chúng ta luôn phải sống với những khátkhao bất tận và không rõ ràng.Đấu tranh về mặtcảm xúc là một phần cần thiết trong nọi tâm conngười.Khổ đau là điều không tránh khỏi.Dù bạnđộc than hay đang ràng buộc vói ai đó.Tất cảchúng ta đều lo lắng liệu mình có thể nhận đượctối đa những gì mà cuộc đời đem lại hay không.
  • 42. Là một phụ nữ độc thân thật không giễ,và cũngchăng dễ dàng gì khi ràng buộc mình với một mốiquan hệ nào đó.Điều này đối với cả phụ nữ vàđàn ông đều khó. Sống sôi nổi, làm hết mình, tậnhưởng từng phút giây cuộc sống là điều thật vôcùng khó.
  • 43. Tôi và Evan đã chia tay nhiều năm và nếu hoànthành thực, tôi buộc phải nói rằng tôi quá sợ hãi vớiviệc phải sống với đàn ông một lần nữa đến nỗikhi nghĩ về điều đó, tim tôi như ngừng thở.Tuynhiên, cái ý nghĩ sẽ không bao giờ chung sống vớiđàn ông nữa lại làm tôi sợ hãi không kém, và khitưởng tượng mình sẽ sống cô đơn từ giờ cho đến lúcqua đời, tim tôi cũng ngừng thở.
  • 44. Nỗi sợ hãi tồn tại ở cả hai trường hợp .Tâm trí tôikhông ngừng hỏi “điều gì sẽ xảy ra nếu?Nếu?”Tôi sẽ mất gì nếu tôi tái hôn? Tôi sẽ mất gìnếu tôi tiếp tục sống độc thân?
  • 45. Tôi trở nên đề phòng từ khi nào? Sao khi ly dịhay rất lâu trước đó? Còn việc chẳng hé môi nửalời?Và việc đi với cái kiểu vai so và nhô cao đếnmức như thể tôi đang khuyên tai?.Từ khi nào sựcăng thẳng trở nên thưởng trực như một kẻ đồnghành?Thật nực cười ở chỗ tôi phải nhắc mình thở.hít vàovà thở ra.Điều này quá tự nhiên,quá cần thiết,vậy mà
  • 46. tôi vẫn quên.”thở sâu nào”,tôi dỗ mình.Thả lỏng quaihàm ra”,tôi nói.”thấp cái vai xuống.Đi thôi.Tiến lênnào.”Tôi đang tập thư giãn,thả lỏng cớ thể,điều hòahơi thở ở mọi lúc.Tôi cố gắng ghi nhớ rằng mặc dùkhông thể nhìn thấy nhưng một kễ hoạch tuyệt vờicho cuộc đời tôi đang tồn tại.Tôi không cần phải lolắng về tương lai.Không thể lo lắng về tương lai.Tấtcả những gì có thể làm là chú ý đến hiện tại,đểtâm tới khoảnh khắc này,cẩn trọng từng bướcmột và ra quyêt định đúng lúc.Mọi thứ sẽ đi vàoquỹ đạo của nó.Tất cả những gì tôi có thể làm là tintưởng.Khắc cốt ghi tâm rằng tôi phải tin tưởng.
  • 47. BaCảm nhận sự ấm áp và bình yên
  • 48. Đối với nhiều phụ nữ độc thân là một sở thích dothói quen mang lại.Giống như món rượu vangđỏ,pho mát béo hay sôcôla đen đắng,sự hấp dẫncủa cuộc sống độc thân không phải lúc nào cũngđuợc nhận ra ngay lần đầu nếm thử.Hôm qua một nguời quen hỏi tôi,”Cô đang viết gìvậy?” Tôi nói rằng tôi đang viết một cuốn sách vềcách tạo dựng một cuộc sống thú vị khi là phụ nữ
  • 49. độc thân.Nghe vậy,cô ấy(Cũng đang độc thân)bĩumôi và nhăn măt như thể.Vừa cắn phải một miếngchanh lớn vì tưởng đó là cam ngọt.”Tôi sẽ không baogiờ đọc”,cô nói.”Tại sao?”,tội hỏi.”Tôi không thích độcthân và tôi không muốn tôi như vậy”,cô ấy trả lời.”Tôimuốn lấy chồng.”Cô bạn tôi còn lâu mới thành cô dâu được.Đối vớiđàn ông,cô không phải là niềm khát khao quá lớn đểhọ lấy làm vợ.Cô xinh đẹp và vấn đề không nằm ởchỗ đàn ông không để mắt đến cô.Cô hẹn hò thườngxuyên.Nhưng ngược lại,vấn đề nằm ở chỗ những
  • 50. người đàn ông,họ không hực sự gắn bó với cô.Họ rờibỏ cô.Tôi nghĩ chắc là do cô ấy không tự làm mớimình,hơi tẻ nhạt và thiếu năng động.Tuyên bố của côấy với tôi về việc không muốn hưởng thụ cuộc sốngđộc thân là minh chứng cho thấy cô ấy thiếu coi trọngđến sự phát triển cá nhân.“Cô ta thật là ngốc “,tôi nghĩ thế sa khi chào tạmbiệt.”Chả nhẽ cô ta lại không biết rằng một ngờiđàn ông sẽ không làm cô ta hạnh phúc nế tự bản
  • 51. thân cô ta không thể hạnh phúc? Loại phụ nữ gì lạiđưa ra một quyết định lý trí rằng sẽ không đón nhậncuộc sống độc thân? Cô ta hoàn toàn chẳng hiểu cáiquái gì cả.Thật lạc hậu.Dễ dao động! Ngốc nghếch!Nông cạn!”Ngày qua ngày ,tôi nghĩ về cuộc nói chuyện củachúng tôi nhiều hơn và cảm giác của tôi về cô ấycũng bắt đầu dịu đi .Tôi hiểu rằng lý do cô ấy khôngthích cuộc sống độc thân là vì cô ấy không muốn mất
  • 52. đi niềm khao khát được chung sống với một ngườiđàn ông.Cô sợ nếu tự cho phép mình hưởng thụcuộc sống độc thân ,cô có thể hoàn toàn quênmất niềm mong ước sẽ có một đám cưới và cómột gia đình.Cô sợ mình sẽ trở nên quá độc lập,sẽtrở nên ghét đàn ông,sẽ thức dậy vào buổi sang củangày sinh nhật thứ mốt mươi,năm mươi,thậm chí bảymươi và thấy rằng mình đã dành quá nhiều thời giancho cuộc sống độc thân.Cô sợ rằng việc cô thích thúvới cuộc sống độc thân ngày hôm nay rồi cuối cùngcũng sẽ bắt cô phải hứng chịu sự cô đơn.
  • 53. Và khi nghĩ về điều này nhiêu hơn nữa,tôi thấy mìnhcũng giống như cô bạn kia,cũng đầy mâu thuẫn.Tôithường quá chú tâm đến việc tạo dựng một cuộcsống độc thân lý tưởng đến nõi từ bỏ hoàn toànniềm khao khát khác vốn sẵn có trong mình:khaokhát được tan chảy với một người đàn ông.Tôi sợnếu thỏa mãn điều này,tôi sẽ trở nên quá phụ thuộcvào đàn ông và đánh mất chính mình.Tôi sợ tôi sẽkhông cố những ý kiến ha niềm đam mê nào củariêng mình và sẽ biến thành một ngời khác,giống nhưkiểu một bà vợ hết lòng với gia đình.
  • 54. Bất kỳ ai khi nhìn tôi cũng cũng hiển nhiên thấy là tôisẽ không bao giờ trở nên quá phụ thuộc,và đươngnhiên cô bạn kia của tôi cũng sẽ không bao giờ nhưvậy.Nỗi sợ của chũng tôi thật buồn cười,như mọi nỗisợ thường thế.Nỗi sợ hãi rất hiếm khi trở thành sựthực,và nó khiến bạn uể oải và đờ đẫn như connai bị đèn pha rọi vào.
  • 55. Xét cho cùng,những người phụ nữ muốn lấy trồng vànhững người phụ nữ khao khát thỏa mãn cuộc sốngđộc thân không hề đối nghịch nhau.Xét chocùng,chúng ta cũng không quá khác biệt.Chúng tađều có cái gì đó để học hỏi lẫn nhau.Không phải sựphụ thuộc hoàn toàn hay sự độc lập hoàn toàn tạonên một cuộc sống lý tưởng mà cần phải có cảhai.Một phụ nữ thực sự trưởng thành sẽ không bỏqua bất kỳ ham mốn nào của bản thân ngay cả khichúng đối chọi lẫn nhau.Một phụ nữ thực sự trưởngthành sẽ đánh giá bản thân một cách trung thực vàcởi mở với tất cả những gì cô nhìn thấy.Một phụ nữthực sự trưởng thành sẽ không bao giờ sợ hãi.
  • 56. Bí quyết để bạn yêu cuộc sống độc thân là khôngphủ nhận khao khát được gắn bó.Là hài lòng vớinhững điều tẻ nhạt.Cần nhớ rằng cuộc sống chứanhiều mâu thuẫn.Chúng ta muốn khẳng định bảnthân,thỏa mãn với việc sống tự lập,và chúng ta cũngmuốn chìm đắm trong sự lãng mạn.Chúng ta cũngmuốn chải nghiệm sự phấn khích và mọi điều đều cóthể của cuộc sống độc thân và chúng ta cũng muốnthói quen cũng như sự ổn định của cuộc sống giađình.Cuộc sống không bao giờ chỉ là một trong haithứ đó,mà luôn là cả hai.Mọi thứ lẫn lộn với nhau vàxảy ra cùng lúc,đó là sự thật.
  • 57. Vậy làm thế nào để một phụ nữ hứng thú vớicuộc sống độc thân? Câu trả lời là hãy tận hưởngcuộc sống độc thân.
  • 58. Và tại sao một phụ nữ lại mong muốn tận hưởngcuộc sống độc thân? Vì cuộc sống độc thân làmột thế giới đầy bí ẩn.
  • 59. Tôi đang im lặng.Đã đến lúc cần im lặng.Ủng hộsự im lặng.Trở nên hư không!Chọn sự tẻnhạt!Nhấn nút tắt!Tắt ti vi.Tắt điện thoại.Tắt máytính.Đi bộ không dùng tai nghe.Lái xe không mởradio.Uống cà phê không đọc báo.Đã đến lúc cầnngồi xuống và tập trung nhìn vào khoảngkhông.Đã đến lúc phải nói với chính mình,”Tôi ơi,cókhỏe không?”
  • 60. Nghe có vẻ như đó là một bài tập ngớ ngẩn về lòngtự tự tôn mà một giáo viên hướng dẫn khóa họcnhập môn về Khoa Học Tâm linh dạy các học các tròcủa mình.Tôi ơi,có khỏe không?Tôi ơi,tớ yêubạn.Trong chừng mực nào đó,tôi đoán điều này thậtngớ ngẩn.Thật ngớ ngẩn khi chúng ta bị cuốn vàothế giới bên ngoài đến nỗi hoàn toàn quên mấtthế giới bên trong.Thật ngớ ngẩn khi mọi người nóichuyện bằng điện thoại di động trong nhà hàng,nhàsách và phòng tranh.Thật ngớ ngẩn khi có hẳnnhững ngành công nghiệp chuyên ghi lại cận cảnhcuộc sống trần tục thường ngày của những người nổitiếng.Thật ngớ ngẩn khi bạn tôi kể về những nhânvật trong chương trình truyền hình mà cô yêu thíchnhư thể họ là những con người thực,là những ngườibạn thực của cô ấy.Thật ngớ ngẩn khi tôi không thểcưỡng lại cái ham muốn bước vào cửa hàng quần áotuần trước và tiêu sạch món tiền mà chính tôi cũngkhông có cho những thứ tôi không cần,thậm chí làkhông muốn.
  • 61. Thật ngớ ngẩn khi chúng ta quá thơ ở với bảnthân,để đến khi trưởng thành chúng ta lại phảiquay về thời điểm ban đầu để sửa chữa.
  • 62. 1+1=2.Mèo đánh vần vẫn là M-è-o.Để hiểu,hài lòngvới bản thân,để vui vẻ với chính mình,bạn phải dànhcho những khoảng thời gian riêng,bạn phải hỏi bạnđang làm như thế nào và bạn muốn gì trong cuộcsống.Bạn cần phải có đủ sự tĩnh lặng để nghe thấycâu trả lời.
  • 63. Một cặp vợ chồng tôi biết nói rằng họ cảm thấyvô cùng thỏa mãn tình yêu.Tuy nhiên,họ cũng nóilà cả hai phải làm việc rất nhiều và không có đủ thờigian dành cho nhau.Để thay đổi,họ quyết định đi rabiển vào dịp cuối tuần,nơi họ có thể trút bỏ mọi điềubận tâm để ở bên nhau.Họ nhanh chóng nhận ranhịp sống của thị trấn bên bờ biển này chậm chạphơn nhiều so với nhịp sống mà họ đã quen,và chỉ vàigiờ sau đó họ cảm thấy bồn chồn,buồn chán.”Chẳngcó gì để làm cả”,ông chồng phàn nàn với tôi về ngàycuối tuần của họ.”Đúng thế”,người vợ tiếp lời,”ý tôilà,chúng tôi đi dạo vậy,Giờ thì sao?”.Họ đã tới LasVegas cho kỳ nghỉ tiếp theo của mình,nơi hai ngườitận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời đúng nhưnhững gì người vợ chia sẻ,rằng họ”bị lôi cuốn vàluôn cảm thấy cực kỳ phấn khích”.
  • 64. Thử tưởng tượng xem,có thể nào những người yêunhau lại không muốn được tương tư về nhau?Có thểnào một bản nhạc nền du dương không đủ cho mìnhcuộc hẹn hò lãng mạn?Có người phụ nữ đang yêunào lại cảm thấy những phút giây tĩnh lặng ngồi bênngười tình chỉ để nhìn sâu vào mắt anh ấy trong haingày nghỉ quá tẻ nhạt đến mức nhàm chán và vônghĩa?
  • 65. Học cách thoải mãi với cuộc sống độc thân và mọi sựtĩnh lặng đi cùng với nó không chỉ cho phép bạn hiểubản thân mình,mà còn cho phép bạn mở lòng vớinhững điều xung quanh.Xây dựng một mối quanhẹ bình yên giúp bạn trở thành một người biết lắngnghe hơn,một người tình tốt hơn,một người bạn tốthơn,một người con tốt hơn,một người mẹ tốt hơn vàlà một phụ nữ tốt hơn.
  • 66. Tại sao chúng ta lại phải ngại cái việc tắt điện thoại?Tại sao chúng ta cứ nhất định phải xem tivi? Tại saochúng ta cứ nhất định phải xem ti vi ? Tại sao chúngta có thể lấy được bằng cấp cao hơn,có thể kinhdoanh,có thể sinh con đẻ cái,nhưng chỉ trong nháymắt thôi,chúng ta hoảng sợ chỉ vì cái ý nghĩ sẽ phải ởmột mình và tối thứ bảy?Chúng ta thật mạnh mẽnhưng cũng thật yếu đuối.Thật dũng cảm mà cũnghay lo sợ.
  • 67. Vì vậy chúng ta phải dịu dàng.phụ nữ chúng tathật mong man và cũng thật ngọt ngào.Phải,Bạnthân mến,bạn cũng vậy.Hãy dịu dàng với bảnthân bởi vì bạn mong manh và ngọt ngào lắmđấy.
  • 68. Sống độc thânKhông dễ,Sống cô đơnChẳng hề đơn giảnSống cô đơnThật đáng xấu hổSống cô đơn,Khiến bạn khuỵu gối.
  • 69. Toi biết một phụ nữ hẹn hò với hết chàng trai nàyđến chàng trai khác từ khi cô mười bốn tuổi.Bây giờcô ấy mới ngoài ba mươi và thực lòng mà nói,côchưa lần nào sống một mình quá hai tuần.Khi mộtmối tình kết thúc,cô ấy ngay lập tức tìm được mộtanh chàng khác.Đôi lúc cô ấy tìm được một chàngkhác ngay trước khi chính thức chấm dứt với anhchàng hiện tại.Sự hưng phấn của mối quan hệ mới làđiểm tựa để cô xoa dịu nỗi đau của mối tình đang tanvỡ.Nhưng bởi vì cô chưa bao giờ thực sự tiếc nuối vìđã để tuột mất những chàng trai trước đó,vậy nên côkhông thể nào cảm thấy quá vui mừng khi nhữngchàng trai mới xuất hiện.Để thực sự hạnh phúc vớitình yêu mới,một phụ nữ cần phải thấm thía nỗimất mát trong tình yêu.
  • 70. Tại Seattle,nơi tôi sống,bầu trời thường xuyên xámxịt và hay mưa.Chúng tôi phải chịu đựng những đámmây ảm đạm hơn nửa năm trời và kéo dài hàngtuần,hàng tuần liền không dứt mà chẳng có lấy nổimột tia nắng.Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng,điềuđó thật giá trị,bởi mùa hè nơi đây thật tuyệt diệu nhấttrên thết gian này.Những ngọn đồi và cây cối luônxanh tươi trong những tháng mùa mưa,và mặt trời,ôimặt trời!Tôi không thể nói cho bạn biết kỳ diệu đếnnhường nào khi được cảm nhận sự ấm áp của mặttrời sau một thời gian không được nhìn thấynó,Những người dân gốc Seattle sẽ không bao giờđánh đổi bầu trời màu xám,vì họ biết rằng nếu chiếusáng quanh năm,mặt trời sẽ mất đi nhiều sự huyhoàng rực rỡ.Nó cũng tương tự như tình yêu.Nhữngngười lãng mạn thực sự sẽ không bao giờ bàngquang trước nỗi đau của trái tim,vì nỗi đa đó sẽ giúpbạn cảm nhận niềm vui đối với tình yêu mới một cáchlớn lao hơn.
  • 71. Lo lắng và sợ hãi là những điều tất yêu của cuộcsống mà công nghệ tiên tiến nhất cũng chẳng thể loạitrừ.một căn phòng chứa đầy quần áo hàng hiệu,mộtcuốn sổ ghi lại những buổi hẹn ăn tối,hoặc thầm chímột người chồng.Chắc chắn chúng ta có thể sử dụngnhững điều này như một loại thuốc để quyên đi nỗi lolắng và sợ hãi,nhưng thành thực mà nói,tôi khôngchắc sự thờ ơ cố ý này có phải là một lựa chọn tốtkhông nữa.Đâu đó trên con đường trưởngthành,chúng ta bắt đầu có thói quen gán sự tồi tệ chobất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.Nhưng một cảm xúckhông thể nào hoàn toàn xấu vì mỗi cảm xúc đềuđóng một vai trò quan trọng đối với sự phát triển củachúng ta.Đôi khi có thể là những cảm xúc cực kỳ khóchịu,nỗi buồn vô hạn vì mất mát,sự căm giận khi tìnhyêu bị phản bội,cảm giác sợ hãi phải sống cô độcmột mình suốt đời hay nỗi lo lắng mơ hồ xâm chiếmchúng ta chẳng vì lý do gì cả - tất cả đều tự nhiên vàlành mạnh.Hãy cho phép mình trải qua những cảmxúc như vậy.Hãy chào đón chúng.Đừng sợ hãi gì vìchúng sẽ không tồn tại mãi mãi.Một khi thôi để tâmđến những cảm xúc này,chúng sẽ thôi quấy rầy vàrời bỏ bạn.
  • 72. Tôi không biết tại sao lại thế,tôi chỉ biếtrằng:Càng trải qua đau khổ bao nhiêu ,bạn sẽcàng cứng rắng bấy nhiêu.Nếu bạn tiếp tục chọncách trơ lỳ trước nỗi đau thì bạn cũng sẽ bắt đầutrơ lỳ trước niềm vui,và cuối cùng,sự trơ lỳ sẽtồn tại tự nhiên trong bạn.Đó lá một cách sống vôcảm.
  • 73. Cách căn hộ của tôi chỉ vài tòa nhà có một conđường trải sỏi bao quanh một cái hồ nhân tạo.Conđường dài ba dặm,là nơi dành cho những ngườichạy bộ,và lần đầu tiên khi tôi tới thành phố này,tôiđã mong muốn nhập vào dòng người chạy quanh hồđể tập thể dục buổi tối sau giờ làm việc.Vấn đề là tôikhông thích chạy.Tôi thấy không thoải mãi và kiệtsức.Vài lần chạy đầu,tôi thở hổn hển,trí não mất tậptrung ,tôi chán,tôi mệt và luôn pải lết bọ giữa chừngtrước khi chạy hết một vòng.Tôi vẫn tiếp tục chạykhông phải vì thích cái việc chạy mà vì cái ý nghĩ sẽchở thành một người chuyên chạy bộ.Đã bốn nămtrôi qua kể từ lần đầu tiên tôi chay quanh hồ.Bây giờtôi chỉ chạy dễ dàng trên con đường trải sỏi ,mà cònthấy niềm vui khi chạy bộ.Tôi thích chạy .Đó là sựgiải phóng cơ thể.Là hoạt động của.Tôi không thểtưởng tượng cuộc sống của mình sẽ ra sao khi thiếunó.
  • 74. Có thể ý nghĩ trở thành một phụ nữ biết nhậnthức,tự tin,cởi mở và bản lĩnh làm bạn thíchthú,những thật không may,chỉ thích thôi sẽ không đủđể bạn trở thành một người như thế.Đam mê chínhlà động lực tốt nhất,chắc chắn như vậy nhưng bạncần làm để bản thân cảm thấ dễ chịu cũng giống nhưviệc bạn bước chân trần trên than hồng vậy. Bạn hầunhư sẽ không thích giai đoạn đó, nhưng sau khi vượtqua mọi sự lo lắng, sợ hãi, buồn phiền của cuộc sốngđộc thân, có thể bạn sẽ thấy rằng bạn thực sự cóhứng thú đi ăn tối một mình hoặc một buổi tối thứBảy bình yên ở nhà lại là nơi trú ẩn tuyệt vời giúpbạn trốn tránh cái thế giới ồn ào xô bồ cũng như cácmối quan hệ xã giao bên ngoài.
  • 75. BốnSúp lạnh Tây Ban NhaKem tươi và Sự biết ơn
  • 76. Chăm sóc cơ thể bằng cách ăn uống bổ dưỡngvà tập thể dục kiểm soát tài chính bằng cáchthanh toán các khoản nợ, sống trong điều kiêncho phép và tiết kiệm một chút tiền mỗi tháng,dùng những từ ngữ tốt đẹp khi mô tả tính cáchcủa bản thân, rộng lòng tha thứ cho tất cả nhữnglỗi lầm bạn mắc phải - đó là những hành độngđáng trân trọng cho việc tự yêu thương.
  • 77. Chúng ta có thể làm gì hơn trong cuộc đời ngoài việcyêu quý chính chúng ta? Chúng ta có thể có côngviệc thú vị, chúng ta có thể ,mặc trang phục theo ýmuốn, chúng ta có thể đi dự tiệc và uống rượumartini mỗi tối thứ Sáu, Chúng ta có thể bàn về nghệthuật và chính trị. Chúng ta có thể đọc những tácphẩm văn học kinh điển. Chúng ra có thể đi du lịchvòng quanh thế giới, tuy nhiên, tất cả những thứ đó,sẽ không là gì nếu chúng ta không yêu quý bản thânmình. Yêu chính mình là điều duy nhất có ý nghĩa.
  • 78. Nếu thiếu tự tin, bạn thực sự không thể làm đượcgì hết. Nếu không yêu bản thân mình, bạn sẽkhông bao giờ tìm thấy niềm vui trong bất cứ việcgì. Bạn sẽ luôn cảm thấy thiếu thỏa mãn.
  • 79. Tôi đang làm việc bán thời gian tại một câu lạc bộ thểthao. Bên kia đường là một quán ăn mà tôi thườngtới mua sandwich và bánh quy. Một buổi chiều, khiđang nghỉ trưa ăn trưa, cậu nhóc làm việc bên trongquầy (cậu ta khoảng mười bảy, mười tám tuổi), hỏitôi, “Chị không làm việc ở phòng tập đó à?”. Tôi gậtđầu. Tôi thường không có hứng nói chuyện về côngviệc này. “Chị là huấn luyện viên cá nhân à?”, cậu talại hỏi. “ Không”, tôi lắc đầu. “Thế chị làm gì ở đấy?”,cậu nhóc tiếp tục. “Chị làm lễ tân thôi”,tôi đáp lời.Cậu nói, “ Ổn đấy, nhưng chị đừng nói như thế,Cách chị nói khiến công việc đó chẳng có tí giátrị nào”. Cậu ấy đã đúng…thật quá tinh tế. Giọngnói, cách dùng từ cũng như điệu bộ cơ thể đã tố cáosự ngượng ngùng và miễn cưỡng của tôi. Cậu ấy đãthức tỉnh và giúp tôi nhận ra điều đó.
  • 80. Đôi khi trong cuộc sống tôi mắc phải một thóiquen xấu là xem nhẹ sự tồn tại của bản thân.Khiai đó hỏi tôi về nơi làm việc,tôi trả lời”Ờ phòng tậpthôi” khi tôi chạy bộ,một người bạn hỏi tôi đã cha baoxa tôi trả lời,”chỉ có ba dặm’’. Khi mọi người tò mò vềviệc viết lách của tôi và muốn biết tôi đang viết gì,tôibảo họ,”Chẳng có gì thú vị cả.Chỉ là một cuốn sáchnhỏ thôi’’.Chỉ,chỉ có,không nhiều,nhàm chán,vừa đủ -tôi sẽ thôi sử dụng những từ này khi nói về cuộcsống của mình.
  • 81. Marla,bạn tôi là một diễn viên.Nếu được,cô ấy có thểdành tất cả thời gian của mình trên sân khấy,nhưngtất nhiên còn có những óa đơn phải thanh toán,vìvậy,cô ấy cũng phải kiếm sống như bao người.Marlamong muốn sẽ có ngày cô không phải phục vụ bànnữa mà sẽ dành trọn cuộc đời cho các vở kịch trênsân khấu Broadway.Tôi cũng thế.Tôi muốn nghỉ việcở phòng tập.Tôi chỉ muốn kiếm sống bằng nghềviết.Lần cuối tôi và Marla nói chuyện qua điệnthoại,chúng tôi phàn nàn về hoàn cảnh của mình.”Tớghét nhà hàng đó”, Marla nói.”’tớ ghét phòng tập’’,tôibày tỏ.Marla kể cho tôi chuyện một nữ diễn viên tàinăng rất bình thường nhưng lại giành được một vaichính đáng mơ ước chỉ vì đạo diễn là anh của bạntrai cô ta.Còn tôi kể cho Marla chuyện của một ngườiquen của tôi chuẩn bị quay trở lại trường học để trởthành một nhà thiết kế thời trang,vì cô ta chằng cầnphải làm viêc hay thanh toán các khoản vay.Đơngiản,vô ta có tải khoản ủy thác và bố cô ta trả tiềnhọc phí cho cô ta.
  • 82. Tôi và Marla không ngừng ghen tị với những ngườiphụ nữ thành công hơn chúng tôi.Trong cuộc nóichuyện gần đây nhất,Marla nói với tôi cô ấy thực sựmuốn phá đám buổi thử giọng của cô bạn cùngphòng khi cả hai người cùng tranh nhau một vaidiễn,còn chính tôi cũng thừa nhận tôi không thể đọcbất cứ thứ gì - một cuốn sách,một bài báo,một blog -mà không so sánh mình với tác giả để rồi lấy đó làmghen tị.Dường như nhìn đâu tôi và Marla cũng thấycó người thông minh hơn ,tải giỏi hơn,những ngờimà sự may mắn của họ hoàn toàn là do ngẫunhiên,bất ngờ hơn cả những gì chúng tôi có thểtưởng tượng về chính bản thân mình.Thật bấtcông.Thật đáng ghét.Khi nào chúng tôi mới may mắnđến thế?Có lẽ không bao giờ.Chúng tôi chánnản.Chúng tôi thất vọng.Như thể chúng tôi đang ởdưới đáy xa hội vậy.Chúng tôi có lẽ sẽ từ bỏ mọithứ.Có lẽ sẽ chết mât.
  • 83. Đôi khi tôi có cảm giác mình làm việc nhiều cũngchẳng để làm gì.Chẳng thể khá khẩm hơn.Marlacũng cảm thấy vậy.Mà nếu có làm thật đi chăngnữa,cũng chẳng mang lại điều gì từ tế,chắc gì cái sựthành công ấy sẽ thỏa mãn được chúng tôi.Hãy xemchúng tôi bây giờ.Cả marlar và tôi đều kiếm đượcmột ít từ những công việc cả hai đứa yêuthích,nhưng tôi vẫn phàn nàn nàn và muốn nhiềuhơn.Chúng tôi quá lo lắng về những thứ sắp tới màtừ chối việc thỏa mãn với hiện tại hay tự hào vềnhững thành quả của bản thân.Tôi không chắc điềugì khiến tôi và marla tin rằng rồi chúng tôi sẽ đượcthỏa mãn.Nếu không thể thoải mái được ở“đây”,chính cái nơi chúng tôi đang tồn tại nà thì cái gìcó thể khiến chúng tôi ngĩ rằng mình sẽ được thoảimái ở’’đó’’,một nơi nào đó mơ hồ?Đâu mà phải lúcnào chúng tôi cũng tìm được nhiều việc để làmhơn,kiếm được nhiều tiền hơn,hay đạt được nhiềuthành công hơn,phải vậy không?
  • 84. Phải chăng ‘’tận hưởng’’ nghĩa là hài lòng vớitừng khoảnh khắc đi qua trong cuộc đời? Phảichăng bí quyết để thỏa mãn là học cách sống hếtmình cho hiện tại thay vì suy nghĩ quá nhiều đếntương lai?.Phả chăng hạnh phúc chỉ có thể tìm thấyở chính giây phút này, và cái nơi mơ hồ ‘’đó’’màchúng ta luốn cố gắng kiếm tìm lại thực sự là ở đây,trước mắt chúng ta, ngay trong tầm tay?
  • 85. Khi một Phụ nữ mơ ước,dường như nhìn đâu côcũng thấy cả tá phụ nữ khác có đúng thử mà cô khaokhát.Và thứ mà nhiều phụ nữ đọc thân khao khátchính là đàn ông.Nếu bạn cũng mong muốn điềuđó,nế bạn tin vào những cặp tình nhân xung quanhmình,nếu bạn cảm thấy có rất nhiều người phụ nữđang mê đắm trong những cuộc tình gắn bó và hạnhphúc,thì tôi phảinois với bạn rằng những cảm nhậncủa bạn là hoàn toàn chính xác.rất nhiều người phụnữ đang gắn bó và hạnh phúc với tình yêu củamình.Thực tế,ngay trong chính phút giây này,chắcchắn hẳn một phụ nữ xinh đẹp nào đó cúng đangđược chở che trong vòng tay dịu dàng của ngườichồng hết mực yêu thương và tận tụy.Cô ấy sở hưuthứ mà chính bạn cũng mong muốn.Vì vậy,tôi phảiđặt câu hỏi này ,không chỉ với các bạn,những Độcgiả thân mến,Người bạn đáng yêu,mà còn với chínhbản thân tôi nữa:Rồi bạn sẽ làm gì với mong muốnấy?làm thế nào để bạn biết rằng có những phụ nữ ởkhắp nơi trên thế giới này,sở hữu những thứ mà bạnluôn không bao ngừng ao ước? chả nhẽ bạn sẽ sốngcâm lặng trong sự khốn khổ,chả nhẽ bạn lại đàuhàng để rồi cứ nhe thế giã biệt cuộc đời?
  • 86. Điều gì sẽ xảy ra nếu Chúa,hoặc số phận,hay một bàthầy bói digan nào đó,hoặc giả là bất kỳ ai đi nữa làngười mà bạn tin tưởng tiết lộ những thong tin vềtương lại của mình,xuất hiện trước mắt bạn ngay tạichính lúc này và nói rằng,bạn sẽ đơn độc trong suốtuáng đời còn lại của mình?Bạn sẽ làm gì khi biếtrưangf,từ giờ trở đi,cho đến khi bạn từ giã cõitrần,tình yêu,sự âu yếm,lãng mạn và hạnh phúc làđiều bạn chỉ có thể chia sẻ với riêng mình? Bạn phảithay đổi như thế nào đây? Bạn sẽ làm gì để thayđổi viễn cảnh cuộc đời mình?
  • 87. Tôi độc thân và tôi yêu cuộc sống độc thân củamình,nhưng tôi cũng ham muốn tình yêu.Như tôiđã nói trước đó,thực tế luôn song hành hai điều,cảmxúc và lý trí luôn diễn ra cùng nhau,cùng một lúc.Lànhững sinh vật sống,chúng ta to lớn và phứctạp.Chúng ta chứa cả vũ trụ trong tâm hồn.Tôi vừa làmột người độc thân tự tin nhưng cũng là một kẻ lãngmạn tự ti.Tôi vẫn yêu.Cả những lúc tim tôi tan vỡ vìtình .Và hy vọng,đến năm tám mươi tuổi,tôi sẽ vẫnmê mải yêu đương.
  • 88. Chúng ta đã đòi hỏi khá nhiều.Chúng ta thích lãngmạn.Chúng ta thích vi chơi.Chúng ta khao khát đượcđeo nhẫn kim cương.Chúng ta ước ao một cái tủquần áo thật lớn.Chúng ta mong chờ những kỳ nghỉvui vẻ.Và khi những điều này không được thỏamãn,chúng ta thấy bứt rứt và chúng ta phát điên lên.Bạn còn nhớ Veruca salt trong cuống tiểu thuyếtviễn tưởng Charlie và nhà máy Sôcôla không? Hãyxem cái mà cô nàng vòi vĩnh,”Con muốn thằng lùnOompa – Loompa ngay bây giờ!”.Thành thực mà nói,trước kia bạn cũng đã cư xử như vậy.Bạn quăng qậtcơn giận dữ:”Tôi muốn có quần áo mới.Tôi muốn cónhững người bạn tốt hơn.Tôi muốn tình yêu.Tôimuốn có ngay bây giờ.Ngay bây giờ.Ngay lậptức.Không chậm trễ.Không trì hoãn”.
  • 89. Một ngày khác,Tôi nghĩ tới một vài điều đã giúp tôitươi tỉnh đôi chút,và có thể cũng sẽ giúp bạn vơi bớtmuộn phiền.Chúng ta chẳng nợ bất cứ thứ gì trongcuộc đời.Sự tồn ại của bạn tự nó đã là một món quàvà vì lẽ đó mà chúng ta mãi mãi chẳng bao giờ trả nợhết.Cách duy nhất để đền đáp chính là lòng biếtơn.Cuộc sống không nợ ta điều gì,nhưng ta lạinợ cuộc sống tất cả mọi thứ.
  • 90. Khi nhìn một cốc nước,ban thấy nửa đầy hay nửavơi ? chỉ chính bạn mới là người quyết định.Bạncó thể là cô bé đáng yêu Pollyanna hay một mụphù thủy già độc ác.Bạn có thể lựa chọn chomình một cuộc sống nhạt nhẽo và chán chườnghoặc đủ đầy và thỏa mãn.
  • 91. Tin tốt là quan điểm của chúng ta không phảiđược khắc trên đá,và đôi lúc,điều cần thiết duynhất để biến một cuộc sống bình bình trở nen ấntượng chính là việc thay đổi cách nhìn.
  • 92. Có thể lúc này bạn đang rất ngạc nhiên.Có thể bạnnghĩ tôi nhìn vấn đề quá đơn giản.”Hãy yêu bảnthân”,tôi tuyên b.”Hãy thay đổi cách nhìn củabạn!chắc chắn phải như vậy.Cuộc sống của bạn sẽtrở nên tuyêt vời!Hoàn hảo.Rực rỡ’’Bạn không nghĩvậy.Bạn đã nghe tất cả điều này trước đó.Bạnhiểu,nói những điều tôi đang đề nghị thì dễ hơn làmrất nhiều.
  • 93. Bạn nhìn nhận thật đúng,bởi vậy tôi muốn chobạn thấy điều này rất thực tế,một kỹ thuật hoànhảo làm thay đổi quan điểm của bạn về cuộcsống.Đó là hãy tự nấu bữa tối cho mình.
  • 94. Những người bạn độc thân của tôi thường than thởchuyện bếp núc.’’Chả có gì thú vị khi nấu ăn cho mộtmình mình’’,họ cằn nhằn.’’Sẽ tốt hơn nhiều nếu ta cóai đó cùng thơngr thức những món ta nấu.’’Tôi khôngphản đối.Tuy nhiên,tôi không thể coi đó là những lýdo chính đáng để một người phụ nữ từ bỏ việc nấuăn cho bản thân,bởi vì cũng giống như ý nghĩ rằngbạn sẽ làm việc tốt hơn nhieuf nếu bạn kiếm đượchơn 100.000 đô la một năm,nhưng thế thì chẳngkhác nào bảo cô ấy nên từ chối nhận việc cho đếnkhi cô đạt được mức lương này?
  • 95. Hãy thôi chờ đợi những điều hoàn hảo.Chúng ta hãysống cho hiện tại.Hãy sống sôi nổi và mạnhmẽ.Chúng ta hãy chạy ra chợ,hòa vào dòng ngườiđông đục và chất đầy những đồ ăn yêu thích củachúng ta vào giỏ.Hãy lôi đống dụng cụ nấu nướngra.đeo vào người vái tạp dề viền bèo.Bật nắp chairượu.Nào băm,nào khuấy,nào áp chảo,nào luộc,nàonướng.Hãy thắp những cây nến lên bàn ăn và để âmnhạc ngập tràn căn phòng của chúng ta.Hãy thư giãnvà thưởng thức.hãy làm cho thức ăn tươinguyên,thơn ngon như chính sự rực rỡ,căngtràn,thong thái của những người phụ nữ độc thânnhư chúng ta.
  • 96. Chỉ bởi vì không ăn tối vói Hoàng tử thì đâu có nghĩarằng bạn không cần ăn như một Nữ hoàng.Chỉ bởi vìgiường bạn vắng bong một người đàn ông,thì đâu cónghĩa bạn không thể mặc bộ đồ lót bằng ren khi đingủ.Chỉ bời vì bạn không quan hệ trong suốt nhiềutháng,thì cũng đâu có nghĩa bạn không được phépđọc truyện Kama sutra.Những đêm nóng bỏng đâuđâu chỉ dành riêng cho những nhân tình.
  • 97. Chúng ta là phụ nữ,chúng ta dịu dàng,chúng tađáng yêu.Chúng ta xứng đáng biết điều đó và thểhiện cho mọi người thấy.Chúc cho chúng ta luônnhìn thấy vẻ đẹp của mình,cho dù chúng ta cóhay không có đàn ông.
  • 98. Tôi biết một phụ nữ độc thân thích nấu ăn.Cô ấy chếbiến được hầu hết mọi thứ mà chẳng cần phải học gìcả:từ lá bạc hà và tỏi.Các món đặc sản của cô gồmcó bánh trứng nướng trộn bơ,súp kem tươi,bê cuốnspinach bỏ lò,bánh tart và vỏ bánh mì quệt bơ.Côthường nấu ăn cho những buổi hẹn hò và nhữngngười đàn ông,sa khi bụng đã no và thỏa mãn nhờthưởng thức các món ăn cả cô,thường đề nghị mộtđiều gì đó kiểu như.”Em sẽ lấy tôi chứ?” (Chứng tỏcon đường dẫn tới trái tim thực sự của một ngườiđàn ông là đi qua dạ dày.)Nhưng bạn tôi thì luôn đáptrả rằng,’’Tại sao lại phải kết hôn trong khi anh có thểsống một mình chứ?’’.
  • 99. Và cũng có nghĩa là cô ấy sẽ sống như vậy.Bạn tôithích cuộc sống độc thân chứ không phải vì côấy không nở lòng.Cuộc sống của cô ấy ngập tràntình yêu và sựu lãng mạn với những mối quan hệthân tình và sự giao kết mật thiết.Chẳng phải vì côích kỷ hoặc hay thay lòng hoặc trốn tránh hay chánnản mà chỉ đơn giản co thích sự im lặng hơn là tángẫu,sự ngẫu hứng bất chợt hơn những thói quenhàng ngày.Cô thích tiết kiệm tiền theo cái cách mà cômuốn và tiêu xài nó khi cô vui vẻ.Cô thích tắm và tậpYoga trước khi đi ngủ.Cô muốn một mình thức giậyvào buổi sáng,vì như thế cô có thể yên tĩnh pha chomình một tách trà nhài và nhè nhẹ bước ra thềm nhàvuốt ve con mèo nhà hàng xóm trong khi nó nằmcuộn dưới chân cô
  • 100. Khi tôi nói,’’Tự nấu ăn đi “,thì không có nghĩa là bạnmở nắp,nhét đống thức ăn đông lạnh vào một cáihộp nhựa và tống vào lò vi sóng.Ý tôi là bạn hãy giởsách dạy nấu ăn ra và tìm công thức một món ăn màkích thích đến từng gai luỡi của mình.Bữa ăn củabạn không cần phải cầu kỳ,nhưng nhất định phải tuơingon,chẳng hạn như: cá nuớng,rau nuớng,sa látxanh trộn dầu ô liu và hạnh nhân nuớng,kem tuơi.
  • 101. Thức ăn tạo ra năng luợng và thực phẩm dinh duỡngmang lại sức khỏe dồi dào.Thức ăn là chất bổ.Bạnphải chú ý đến bất cứ thứ gì ăn vào trong cơ thể vìchúng tiếp nhiên liệu để bạn tồn tại.Phải thậntrọng.phải biết học cách lắng nghe cơ thể bạn , dạdày bạn cũng như từng tế bào của bạn.Thực phẩmdinh dưỡng là nên móng căn bản.Thiếu nó bạnkhông thể nuôi dưỡng những ước mơ của đời mình.
  • 102. Nếu bạn có hể chiếm lĩnh khu bếp,có thể ngồi vàobàn nửa tiếng và chậm rãi thưởng thức bữa ăncủa mình,nếu bạn có thể thỏa mãn cơn đói củachính mình thì bạn có thể làm bất cứ điều gì.Thếgiới này nằm trong tay bạn.
  • 103. Nếu bạn dành thời gian cho thực phẩm dinhdưỡng,dành thời gian để chuẩn bị những bữa ănngon thì bạn chẳng cần phải sợ hãi điều gì cả.Bạn đãchững minh được rằng bạn có thể chăm sóc bảnthân ở mức tối thiểu,cơ bản nhất.nếu tiếp tục pháthuy,thì việc bạn tự chăm sóc bản thân sẽ không chỉdừng lại ở những bữa ăn mà còn tác động đến mọikhía cạnh khác trong cuộc sống của bạn.Hãy cứtuôn trào nỗi cô đơn!Mặc kệ sự buồn phiền!Mặckệ nỗi chán chường xâm chiếm.Những cảm giácnày sẽ không phá hủy bạn.Không đâu!Bạn có thừasự khéo léo để xoa dịu trái tim mình.
  • 104. Cho đến tận lúc này,Claire vẫn chưa bao giờ lênkế hoạch làm một người phụ nữ độc thân.”Chánmớ là tôi cũng tầm U40 rồi”,cô than thở.”Tôi nghĩ lẽra ở cái tuổi ày tôi đã lấ chồng và con cái cũn chẳngcòn bé bỏng gì nữa.”Nhưng chẳng hể nào lý giải nôivì sao Clarie vẫn cuwa có lấy một cơ hội để thỏa mãnmong ước của mình.Và nế bạn hỏi cô ấy,cô ấy sẽbộc bạch khá thẳng thắn rằng cô ấy đã từng cảmthấy rất cay đắng khi bước đi trên con đường côđộc.”Đặc biệt vào ngày lễ tình yêu”,Clarie bứcxúc,”thật lãng nhách”.Một ngày phiền phức tồi tệ,nhạtnhẽo,ngớ ngẩn và sến toàn tập!
  • 105. Clarie cảm thấy thực sự tồi tệ vào ngãy lễ tìnhyêu.Ngán ngẩm.Chán nản.Mất mát.Cảm giác bị bỏrơi.Xấu xí.Mệt mỏi.Cô đơn và thất vọng.Đó là mộtngày kinh hoàng,một ngày khẩn thiết nhắc nhở cônhớ tới lời nguyện cầu mãi không nguôi về mộtngười đàn ông và một cái ấm cho riêng mình.Clarietự hỏi chúa và kết luận rằng nếu quả thực Đấng sángtạo có tồn tại trên đời,thì ông ta hẳn là rất caynghiệt,ác ý và hẹp hòi quá đáng khi để cô hứng chịusự đơn độc hết năm này qua năm khác.Clarie chorằng chúa thật không sáng suốt.”Vì chẳng ai lại đểmột thằng bé con bị bịt mắt,bay lượn với một cáicung tên quyết định những điều cực kỳ quan trọng làtình yêu và sự lãng mạn?”Thần Ái tình à?Lãng xẹt!
  • 106. Nhưng vào cái ngày cô tròn bốn mươi tuổi,một ngàytrước ngày lễ tình yêu,Clarie đã trải qua giây phútbừng tỉnh vào chính cái lúc cô ít ngờ đến nhất:thảmình trên chiếc tràng kỳ trước màn hình vôtuyến.”Tôi ngồi xem một vở kịch mà nhân vật chính làmột người phụ nữ độc thân cáu kỉnh.Cô ta chỉ tríchđến hai mươi phút về những kế hoạch cho ngày lễtình nhân của bạn bè và những đồng nghiệp đangyêu của cô ta.Hình ảnh đó ngay lập tức đã tác độngmạnh đến tôi:Tôi Chính là người phụ nữ đó.Là cái vởkịch ngu ngốc tối thứ Sáu ấy,một ý tưởng nhàmchán.”Và đó chính là điều mà Clarie căm ghét thậmchí hơn cả ngày lễ tình yêu.
  • 107. Ngay lập tức Clarie quỳ xuống.Cô cầu xin sự thathứ.Cô đã sáng tỏ mọi việc.Không phải ngày lễ tìnhyêu mà chính cô mới thực sự có vấn đề.”Tôi nhận rarằng chẳng việc gì phải tin tất cả những chuyện tàolao của bản thân.Tôi đã có những mối tình thật đẹptỏng quá khứ và việc những người đàn ông khôngdẫn tôi tới trước bàn thờ xin dâu thì đâu có nghĩa tôiphải vật vã rên rỉ vào ngày lễ tình yêu.”Claire tắttivi.Cô đi tới quầy hàng tạp hóa.Cô tự mua cho mìnhmười hai bong hồng đỏ và một tá hồng phớt cùngmột hộp năm chiếc socola hình trái tim xinh xắn.Ngàyhôm sau,thứ bảy,ngày 14 tháng 2,Clarie đã mời bàgóa phụ hàng xóm bảy mươi tuổi đến dùng bữa tốivới xúp hải sản và cocktail mâm xôi martini.Clariethắp nến và bật những bản nhạc pháp.Hai người phụnữ ngồi bên nhau giữa những đóa hồng,cùng bànluận về những nụ hôn đầu,những lúc đau khổ và cảnhững hy vọng của họ đối với một tương lại bất ổnvà không thể đoán định.
  • 108. Giờ đây,thay vì cảm giác bị bỏ rơi trong ngà lễtình nhân,Clarie đã không còn nghĩ ngợi gì nữa.
  • 109. Clarie không chỉ thay đổi với ngày lễ từng bị cô ghétcay ghét đắng mà còn đối với toàn bộ những nămtháng còn lại của đời mình.Cô hiểu rằng tình yêu vàniềm say mê cuộc sống chính là những điều màtự mỗi người phải gây dựng,chúng không phải lànhững món quà bất ngờ mà một quyển năng siêunhiên nào đó ban tặng.Nghĩ như thể,lòng Clarie trởnên dị lại.Cô lại thấy mình mạnh mẽ.Cô biết nếu côcó thể tự mang đến cho mình một ngày lễ tình nhânấm áp và bay bổng thì chẳng có gì mà cô không thểlàm được.
  • 110. Năm Tình yêu không giống nhưTiền bạc,xuất hiện thật bất ngờ
  • 111. Tại sao chỉ những mối quan hệ mà chúng ta sẵnlòng đón nhận mới là những tình cảm dẫn tới hônnhân?Tại sao chúng ta lại tin rằng tình yêu duynhất đáng kiếm tìm là một tình yêu lãng mạn sẽtồn tại mãi mãi?
  • 112. Bạn đã bao giờ đạp xe qua những con phố vắngvào buổi tối chưa?Nếu chưa,bạn phải làm điềuđó.Không có lý do gì để từ chối cả.
  • 113. Tôi đã làm như vậy với người bạn mới củamình,Nathan.Tôi gọi cho anh ấy lúc đầu giờ chiều vàhỏi.”Anh có muốn xem phim tối nay không?”Nathantrả lời có và đề nghị,”Chúng ta đi xe đạp chứ?”.Tôiđồng ý.lúc ấy là gần 9 giờ tối,chúng tôi bắt đầu đạpxe tới nhà hát và ngay lập tức lòng tôi ngập tràn tìnhyêu:Yêu không khí trong lành,yêu những con phốtĩnh lặng,yêu ánh sáng trắng dịu dàng của vầng trăngkhuyết,yêu màn sương đêm bắt đầu lan tỏa,yêunhững đôi trân đang quay guồng theo cặp pê-đan,vàyêu cả túm tóc đuôi ngựa đung đưa sau gáy Nathan.
  • 114. Nathan và tôi chỉ mới gặp nhau ba tuần nhưngnhững lần đi chơi đặc biệt như vậy khiến chúng tôicảm thấy hiểu nhau hơn là biết rõ nhau.Đến giờchúng tôi vãn thuần túy là”hai người bạn”,không hônhay càm tay hay hẹn hò theo đúng nghĩa của từnày.Tôi không chắc liệu tôi có thực sự muốn làm điềuđó với anh ấy hoặc liệu anh ấy có thực sự cũngmuốn làm như vậy với tôi hay không nữa.Tuynhiên,tôi chắc rằng,tuần trước Nathan mua cho tôimột quả lựu chỉ đơn giản là vì hiện tại đang là mùađông và đang là mùa lựu.Tôi đoán chắc hẳn anh đãnghĩ về tôi khi nhìn thấy nó.Hành động của anh khiếntôi cảm động.Tôi đã ăn quả lựu vào bữa sáng hômsau và mỉm cười.Tôi đã ăn quả lựu vào bữa sánghôm sau và mỉm cười.Tôi cũng chắc chắn rằng tốiqua,trong nhà hát,tôi đã thực sự muốn tựa đầu vàovai anh khi chúng tôi ngồi xem phim.
  • 115. Với Nathan,tôi đang thử tận hưởng những phút giâychúng tôi bên nhau và không để cho tâm trí đánh cắpnhững khoảnh khắc này hay bận tâm đến tươnglai.Tôi đang cố gắng không nghĩ về nụ hôn khi tạmbiệt và không đoán xem liệu anh có phải là chanhững đứa trẻ của tôi một ngày nào đó haykhông.Tôi đang cố vui vẻ chấp nhận sự thật rằng tôikhông thể trả lời rõ ràng của hỏi,”Chuyện gì đanghiện hữu như những hạt lựu hay xe đạp dưới mànsương buổi tối thứ Ba tháng 12 để xem một bộphim.Ai quan tâm đến cái chuyện chẳng có từ nàomiêu tả dễ dàng mối qan hệ của chúng tôi cơ chứ?Aiquan tâm đến cái việc chúng tôi có thật sự hướng tớimối quan hệ lãng mạn hay không?Chẳng lẽ khôngkhí của những buổi tối lành lạnh mơn man trên má vàmối giao kết đẹp giữa hai chúng tôi không đủ để chúcmừng?
  • 116. Tại sao cứ phải quan trọng hóa việc xácnhận?Điều đó có nghĩa gì cơ chứ?Hãy nghĩ xem:Cónhững cặp vợ chồng,họ nói dối,họ phản bội và họ đốixử với nhau tàn nhẫn.Danh nghĩa”chồng”và”vợ”đâucó che giấu được sự thiếu trung thực và nỗi ám ảnhcủa chính họ.Thực tế,chuyện bạn xác nhận ai đóchẳng hề quan trọng nếu so sánh với việc bạn đối sửvới người đó như thế nào và ngược lại.Chồng,vợ,hônphu,tình nhân,bạn bè người quen,kẻ lạ mặt,kẻ thù lànhững từ quá thường,là âm thanh đơn thuần,sao cóthể diễn tả nổi những mối quan hệ phức tạp của conngười.
  • 117. Một cái ôm thuần tuý có thể chuyển tải được tìnhcảm,lòng cảm thong,niềm an ủi và sự phấn khíchnhiều hơn bất kỳ một câu nói,một đoạn văn hay mộtcuốn tiểu thuyết nào.Hôm nay,chúng ta hãy dànhnăng lượng để yêu thương những người trong cuộcsống của chúng tat hay vì cố gắng áp đặt họ theonhững khuôn mẫu nhất định.Hôm nay,chúng ta hãydành năng lượng dể yêu thương những người trongcuộc sống của chúng tat hay vì cố gắng áp đặt họtheo những khuôn mẫu nhất định.Hôm nay,chúng tahãy ăn mừng.Hãy tận hưởng.Hãy tắm nắng.Hãychấm dứt mọi phân tích.Chấm dứt sự xácnhận.Đừng quá bận tâm mỏ xẻ thế giới xung quanhchúng ta và đến một ngày nào đó,hãy để chúng tađắm mình vào vẻ đẹp bí ẩn vào diệu kỳ của cuộcsống.
  • 118. Vậy làm thế nào để ta đắm mình vào vẻ đẹp bí ẩn vàdiệu kỳ của cuộc sống?Câu hỏi thật hay.Tôi rất vuikhi bạn hỏi vậy.Bởi không phải ai cũng dễ dàng hiểuđược ý nghĩa của việc sống bình yên và vi vẻ từngphút giây.Bản thân tôi cũng đang nỗ lực hàngngày.Và để thành công,bạn phải sống bằng cảm xúcthay vì lý trí,tin tưởng thay vì lo lắng,vứt bỏ cái thếgiới điên rồ đầy ham muốn và tham vọng để bướcvào thiên đường yên bình của niềm hạnh phúc vàlòng biết ơn.
  • 119. Hôm nay,hãy yêu cầu tâm trí bạn nghỉ ngơi.Yêucầu hắn không vương vấn quá khứ hay lên kế hoạchcho tương lại.Yêu cầu hắn ngừng phân tích và phânloại.Nói với hắn rằng,”Anh bạn thân mến ạ,hãy thưgiãn đi,không lo lắng,không sợ hãi,rồi mọi thứ sẽổn.Tôi muốn tạm nghỉ đôi chút.Tôi sẽ nhắc nhở anhkhi nào thì phải trả hóa đơn,khi nào thì bắt đầu côngviệc nhưng ngày hôm nay,tôi chỉ muốn tận hưởngcuộc sống riêng mình,trải nghiệm cuộc sống màkhông phải nghe anh làu bàu”/
  • 120. Hãy mời một người đàn ông quý mến đi xemphim.Tận hưởng từng giây phút của buổi gặpgỡ.Và đừng bận tâm buổi tối đó sẽ kết thúc nhưthế nào.
  • 121. Nếu bạn muốn đan tay mình vào tay anh ấy,hãy làmnhư vậy.Nếu bạn ao ước tựa đầu vào vai anh ấy,hãylàm như vậy.Nếu bạn thích chạm cánh tay mình vàocánh tay anh ấy,hãy làm như vậy.Đừng bận tâmxem,”Anh ấy đang nghĩ gì? Làm thế có nên không?Tất cả điều này nghĩa là gì?”Không cần phải quánặng nề.Đó chỉ là một bộ phim.Sau cùng, đó cũng chỉlà tình yêu và sự lãng mạn.
  • 122. Tình yêu không giống như tiền bạc.Không phải làthứ để bạn dành dụm,đâu tư và chỉ tiêu xài sau khiđã suy xét cẩn thận.Tình yêu nảy nở tự nhiên.Bạn cóthừa tình yêu dành cho tất cả mọi người.Vì vậy,bạnkhông cần phải giữ khư khư như và để dành nó chomột ngày mưa.
  • 123. Một trong những món quà của thời kỳ độc thân làchúng ta nhận được vô số những tình cảm khácnhau.Vì thiếu sự nương tựa,che chở của ngườiyêu,nên chúng ta buộc phải xây dựng một mạng lướicác mối quan hệ khác để thỏa mãn nhu cầu tình cảmcủa bản thân.Bất kỳ phụ nữ nào cũng cần tình cảmcủa bản thân.Bất kỳ phụ nữ nào cũng cần ái đó đểtán tỉnh,ai đó để giãi bày,ai đó làm cô cười,đón cô khicô bị hỏng xe giữa đường,ôm cô khi cô khóc,xoa đầuvà nhẹ nhàng trấn an cô rằng,”Mọi việc rồi sẽ ổnthôi”.
  • 124. Có thể ý nghĩ phụ thuộc vào một nhóm người gâycho ta cảm giác là gánh nặng hơn là một món quà.Vìxét cho cùng,khi có người yêu,nghĩa là bạn có thểchia sẻ với anh ấy những lúc bạn nản lòng,lo lắngphấn khích hay vui vẻ.khi bạn có người yêu,anh ấychính là người bạn hẹn ăn tối hoặc đi cùng tới nha sĩhoặc gần gũi hoặc đòi hỏi vay tiền hay xin lờikhuyên.Hiển nhiên và đơn giản như vậy.Nhưng nếuchưa có ai cảnh báo thì tôi buộc phải nhắc nhở bạnrằng:Không có điều gì là thỏa mãn được tất cả.Đểlàm hài lòng những nhu cầu khác nhau củamình,chắc chắn ban đầu bạn phải bỏ công gắng sứcđể gây dựng nhưng mối quan hệ với nhiều ngườikhác nhau.Và kết quả là,bạn sẽ trở nên”giàu có”hơnnhờ vào các mối quan hệ thân tình đó.Thậm chí,bạncòn có thể thấy rằng bạn chin chắn,thú vị và sâu sắchơn những phụ nữ chỉ luôn dựa vào người yêu đểđòi hỏi tất cả mọi thứ hết năm này qua năm khác.
  • 125. Thay vì uống Merlot hàng đêm,chúng ta,những phụnữ độc thân có thể uống merlot hôm nay và zinfandelngày mai.Chúng ta có thể uống một lyPinot,Syral,Sangiovese,Chardonnay,Riesling.Có thểnhấm nháp một ly rượu poocto và rượu nho của Ý vàchampagne.Chúng ta thậm chí có thể dùng một lyteuila và sau đó là cocktail margarita hoặc có thểdành cả buổi chiều nhấm nháp cốc nước chanhtrước hiên nhà và nhảy múa.Hãy nghĩ xem chúng tasẽ sung sướng và thoải mái như thế nào khi nếmmọi hương vị mà cuộc sống đã ban tặng.
  • 126. Tôi đã từng đọc một bài viết trên một tạp chí tâm lýnổi tiếng rằng ngày nay phụ nữ độc thân tạo dựngmối quan hệ khéo léo hơn những người đã có bạntrai.Tại sao? Bởi vì khi không có người đã có bạntrai.Tại sao? Bởi vì khi không có nguời yêu để chiasẻ cảm xúc; phụ nữ độc thân rất coi trọng tìnhbạn,chú ý xây dựng mối quan hệ gắn bó với nhiềunguời khác nhau.Trong khi đó,những đôi đang yêucó xu huớng đặt tình bạn ra sau,và chỉ dành sự thântình vói những nguời mà họ cho là quan trọng.Vớihọ,tình bạn chỉ là thứ yếu;còn với phụ nữ độcthân,tình bạn là thất yếu.
  • 127. Cô bạn tôi,Scarlett có một nguời bạn tên là Ian.Thứba nào Scarlett cũng mua hai phần bánh ở cửa hàngbánh mà cô yêu thích và mang đến nhà Ian.Ian phatrà và hai nguời ngồi trong gian bếp,thưởng thức vịngọt ngào của chiếc bánh và kể cho nhau nghenhững việc đã xảy ra trong tuần.Sau đó,Ian bật nhạcrồi ngồi phía cuối tràng kỷ,Trong khi sacrlett nằm đắpchăn ngon lành để Ian bóp chân và cả hai cùng thảhồn theo tiếng nhạc.Khoảng chừng bốn muơi phútsau,Ian tiễn Scarlett r axe,họ ôm nhau thật chặt,nóilời cảm ơn,chúc nhau ngủ ngon và nói,”Hẹn gặp lạivào thứ ba tới”.
  • 128. Scarlett còn có một nguời bạn là Matthew.Họ gặpnhau vào tháng Bảy vừa rồi tại buổi sinh nhật lần thứba muơi hai của một nguời quen.Cả hai nhanh chóngthân thiết với nhau,họ đều dùng nuớc lọc đá thay vìuống bia và thích ở trong khu vuờn xinh xắn nở đầyhoa kế bên hơn là tham dự bữa tiệc ồn ào bêntrong.Kết thúc buổi tối,Scarlett và Matthew tạm biệtnhau.Cả hai đều nghĩ buổi gặp gỡ đầu tiên này cóthể sẽ là buổi gặp gỡ cuối cùng.Matthew sống ởArizona và chỉ tới bang Washington của Scarlett khicó công chuyện.Nhưng khi quay trở lại Tucson,anhkhông thể thôi nghĩ về Scarlett .Anh tìm được địa chỉEmail của cô và gửi cô một tấm thiệp bày tỏ rằng anhđã vui thế nào khi đựơc trò chuyện với cô.Scarlettviết thư trả lời.Rồi Matthew lại viết tiếp.Giờ đây,saugần một năm,dù họ không gặp mặt nhau trực tiếpthem một lần nào nữa,những cả Scarlett vè Matthewđều đã vun trồng một tình bạn đặc biệt như vậy bằngnhững lá thư viết tay gửi qua nguời bưu tá cứ ba đếnnăm lần mỗi tháng.
  • 129. Nững lúc muốn nổi loạn,Scarlett thuờng gọi cô bạnJackie .Jackie lái một chiếc Harley-Davidson màumận và là chủ của một quán rượu hippy nằm ở khunghệ thuật của thị trấn.Cứ tối thứ bảy,Jackie lại sắmvai một vũ công cuồng nhiệt,chân xỏ đôi guốc muờiphân,mặc áo ngực đính kim sa lấp lánh,miệng nhaikẹo cao su và lắc một chiếc vòng đỏ.Những cuộc đichơi của Scarlett và Jackie luôn chứa đựng sự bấtngờ liều lĩnh và đôi khi đến thot tim.Nhờ cóJackie,Scarlett dám thực hiện màn khoá môi trên đuquay với tay trống láu cá của một ban nhạc vôdanh,nhảy với Jackie trên bàn rượu,bị bắt vì tội bơikhông mặc đồ,và thậm chí còn đánh bạc thắng 2.000đô la trong một chuyến đi ngẫu hứng tới Vegas.
  • 130. Scarlett dành rất nhiều thời gian ở bên Tina,bạn củacô .Họ đi lang thang,ăn tối ở những nhà hàng sangtrọng mới khai truơng,và gọi cho nhau chỉ để buônchuyện.Họ cùng uống Cà phê,tư vấn cho nhau vềquần áo,kiểu tóc,cách trang điểm màu mắt và tập thểdục,họ muợn tiền của nhau khi một tỏng hai nguờigặp khó khăn về tài chính và động viên nhau giữ tinhthần lạc quan khi cuộc sống có quá nhiều âu lo và áplực.Scarlett và tina cùng sơn tuờng phòng khách củanhau,đưa đón nhau,tặng quà cho nhau,cùng nhauxem tivi,giới thiệu những cuốn sách hay cho nhau,kểchuỵên cuời và thậm chí cả cãi nhau.Với Scarlett,tinagiống như một cô em gái,và nguợc lại, bêntina,Scarlett thấy thoải mái,tự nhiên,chẳng cần phảigiữ gìn lời ăn tiếng nói hay cân nhắc hành động củamình.
  • 131. Scarlett luôn đến thăm ông nội bất cứ khi nào côrảnh.Ông sống một mình trong một căn nhà gỗ trênnúi cách thành phố chin muời phút đi xe.Khi lái xe tớithăm ông,Scarlett mang theo một chiếc bánh pizzalạnh và món sa lát Jell-O.Hai ông cháu vừa ăn tốivừa chơi bài(cô đã học đuợc trò chơi bài blackjack từông nội khi còn nhỏ)và nhâm nhi món rượuscotch.Ông nội scarlett khá kiệm lời,nhưng khi cô tavề,ông đưa cho cô tờ bạc 50 đô la và nói”Lần sau lạitới nhé!”.Khi Carlett nói,”Con yêu ông”,ông gật đầuđáp lại và phẩy tay chào tạm biệt.
  • 132. Tôi đã hỏi Scarlett liệu cô ấy có muốn kết hôn khôngvà cô ấy trả lời có,cô thực sự mong muốn có mộtnguời chồng.”Nhưng cần phải đúng thời điểm’’,cônói.”thực sự phải đúng thời điểm.”Scarlett không tinmột nguời đàn ông có thẻ đáp ứng mọi nhu cầu củacô ấy.Cô tin rằng tinh thần,cảm xúc,trí tuệ chỉ thựcsự phát triển cơ sở xây dựng mối giao kết thânmật với nhiều nguời khác nhau .”tất cả bạn bè đềugiúp tôi nhận ra những tính cách tiềm ẩn bên trongcon nguời mình mà nếu không gặp họ,chắc chắn tôisẽ không bao giờ bết được.”
  • 133. Vì vậy,dù mong muốn có một tình yêu để chia ngọtsẻ bùi,đồng cam cộng khổ ,cùng ăn chung,ngủ chungnhưng Scarlett vẫn không muốn đánh đổi mối quanhệ đó bằng các mối quan hệ thân thiết khác trongcuộc sống của cô.”Tôi không bao giờ muốn chỉ tậptrung duy nhất vào một nguời”.Carlett nói.”Tôi muốntrải đều thời gian của mình và chia sẻ tình yêu vớinhiều nguời khác nhau.Tôi thích sự đa dạng.”
  • 134. Tôi hiểu ý của Scarlett.Sau khi kết hôn,phần lớn thờigian rảnh rỗi của tôi là ở bên Evan,trong khi khoảngthời gian ít ỏi dành cho bạn bè bị chia nhỏ và cố địnhtheo lịch.Nếu bạn hỏi tôi về mối quan hệ này lúcđó,tôi vẫn cho rằng tôi thật sự rất trân trọng nhữngtình bạn tuyệt vời của tôi.Tuy nhiên ,với những gì đãlàm thì rõ ràng mối quan hệ duy nhất thực sự quantrọng với tôi chính là Evan.Tôi quan tâm mọi thứ củaEvan.Tôi coi anh ấy là tình yêu duy nhất của mình,lànguời bạn để vui đùa,giải trí,mua sắm tư vấn về nghềnghiệp,là nguời thúc giục tôi tập luyện thể thao,là cốvấn của gia đình,nguời đánh thức đam mê,nguời lâukhô những giọt nước mắt và nắm giữ những uớc mơcủa tôi.Tôi tin rằng,tôi cần đầu tư tất cả mọi thứ vàoEvan bởi vì tôi đã đuợc nguời ta nói từ khi còn rất trẻrằng nơi duy nhất mà một nguời phụ nữ có thể tìmthấy mối giao kết trọn vẹn và sự gắn bó sâu sắcchính là mối quan hệ lãng mạn và duy nhất với mộtnguời đàn ông.
  • 135. Giờ đây khi đã trải qua cuộc sống độc thân trongnhiều năm và tạo dựng những mối quan hệ thân tìnhđể không bị chết đói vì thiếu tình yêu hay cảm xúc,tôiđã hiểu tại sao tôi thường xuyên cảm thấy mình nhưmột kẻ cô đơn,chán chường,tẻ nhạt và hời hợt vớicuộc hôn nhân của mình.Hiển nhiên Evan trân trọngtôi,nhưng sẽ có những phần trong con nguời tôi anhkhông thể hiểu đựơc.Đó là sự chết dần chết mònchính phần con ngời quan trọng ấy kể từ khi tôikhông dành nhiều thời gian vun đắp mối quan hệ vớinhững người thực sự hiểu mình.
  • 136. Trái với những giả định và quan niệm thôngthường,việc bạn chỉ tập trung vào một nguời duynhất để thoả mãn các nhu cầu của bản thân khôngthể luôn bảo vệ bạn khỏi nỗi cô đơn và sự côlập.Thực tế còn chứng minh điều ngược lại.Sự dựadẫm hoàn toàn vào một nguời đàn ông sẽ làmgiảm cơ hội giao tiếp với nguời khác và làm tăngcảm giác co độc,bơ vơ trong bạn.
  • 137. Phần nào đó cũng giống như việc bạn chọn mónspinach vì đó là loại rau duy nhất cho tất cả cácbữa.Việc ăn hàng tấn spinach có thể không cóhai cho bạn,nhưng tốt hơn hết bạn nên ăn nhiềuloại rau,nạp nhiều vitamin và chất dinh dưỡngcần thiết.
  • 138. Gần đây,tôi có học điệu nhảy Lindy Hop.Đây là mộtđiệu nhảy cần có bạn nhảy và kể từ khi độc thân,tôiđã tham dự một khoá học mà không yêu cầu điềuđó.Nhờ điều kiện thông thoáng này,nhiều lớp học đãđuợc mở,nơi các cặp nhảy có thể gắn kết một cáchngẫu nhiên và do vậy chắc chắn sẽ thích sự sôi nổiphấn khích.Khi học nhảy,chúng tôi tạo thành haivòng trong đồng tâm,nam tạo thành một vòng tròn,nữtạo thành một vòng tròn và dành toàn bộ thời gian đểtập các động tác chân cũng như hoàn thiện các kỹnăng.Tiếp đó,chúng tôi xoay theo vòng để có thểluân phiên nhảy với từng nguời.Như vậy,một nguờinam lại có cơ hội nhảy với một người nữ và ngượclại.Tuy nhiên,không phải ai cũng xoay theo vòng.Cảbuổi học,hầu hết các cặp đôi trong lớp chỉ nhảy vớingười yêu của mình.Còn chúng tôi,những người độcthân,lại buộc phải xoay theo vòng tròn,buộc phải nắmbàn tay uớt mồ hôi của nguời lạ và phải to ra thoảimái với bạn nhảy mà cứ vài phút lại thay một lần.
  • 139. Bạn có thể cho răng,các cặp đôi ở lớp nhảy tốt hơnnhững nguời độc thân chúng tôi.Vì họ có mối quanhệ từ truớc với bạn nhảy của mình,cũng như đã trảiqua giây phút ngượng nghịu hay làm quen ban đầumà những phụ nữ độc thân như chúng tôi đôi lúc gặpphải khi lần đầu tiên nhảy với những gương mặtlạ.Bạn sẽ nghĩ rằng,điều đó giúp các cặp đôi thả lỏngcơ thể,chuyển động tự do và vì vậy,sớm nhảy tự tinhơn,sinh động hơn,hoàn hảo hơn chúng tôi.Tuynhiên,điều này đã không xảy ra.Thực tế những ngườiđộc thân học nhanh hơn,nhảy tự tin hơn,cá tínhhơn,hoàn hảo hơn những cặp đôi lúc nào cũng dínhchặt với nhau.
  • 140. Thật khó để nói chính xác tại sao những nguời độcthân lại nhảy tốt hơn các cặp đôi.Có lẽ bởi vì nhữngnguời độc thân luôn có thái độ tốt hơn,chăm chú lắngnghe hướng dẫn,tích cực di chuyển,tập luyện kiênnhẫn,làm việc chăm chỉ chứ không tỏ ra long ngóngtruớc mặt những nguời mới quen.Mặt khác,nhữngcặp đôi có xu hướng hời hợt khi tập luyện.Họ đứngcách xa nhau,cầm tay hờ hững và di chuyển mộtcách rời rạc.Những cặp đôi dễ dàng nản lòng.”Tôi đãchứng kiến một cặp đôi càu nhàu với nhau va bỏ đikhi họ giận dỗi”,ngời hướng dẫn tập Lindy Hop nóivới tôi.”Điều đó sẽ không bao giờ sảy ra với những ailuân phiên thay đổi bạn nhảy.Một phần đó là quy địnhcơ bản ở lớp học vì nếu bạn muốn giữ mối quan hệcủa mình không bị sứt mẻ và tiếp tục nhảy,thì thỉnhthoảng,bạn phải thay đổi bạn nhảy.”
  • 141. Dĩ nhiên,cũng có vài cặp đôi không bao giờ gặpnhững vấn đề như vậy,nhưng họ là trường hợp ngoạilệ và vì thế,tôi không thể trách móc những cặp đôikhác về việc họ không nhảy tốt.Thực tế,tôi phần nàohiểu họ,bời vì truớc khi tôi và Evan cuới nhau,chúngtôi đã cùng học các điệu swing nhưng không hiệuquả chút nào.Và sau ba tuần chúng tôi thôi học.
  • 142. Tôi nghĩ,một lý do khác khiến các cặp đôi trong lớpnhảy kém hơn những người độc thân là bởi vì khimột phụ nữ chỉ nhảy với bạn trai của mình,cô ấy quádễ dãi trước những sai sót của người yêu và anh tacũng như thể.để nhảy cặp thành công,luôn cần cómột người dẫn dắt mà các động tác phải dứt khoáttrong từng bước di chuyển,chú ý lắng nghe cơ thểmình và phản ứng kịp thời với những người học nhảylà nhảy với nhiều nguời khác nhau để khám phá bảnthân và cảm nhận được mối liên kết đa dạng,sự linhhoạt trong từng động tác và sự khác biệt của nhiềucá tính.Những cặp đôi lúc nào cũng quấn lấy nhau sẽkhông thể nhảy tốt vì họ chỉ hiểu rõ cơ thể vàphương pháp của người yêu mình.Thực tế,họ khôngnhảy mà chỉ di chuyển và chiều lòng nhau một cáchmiễn cưỡng và không cần thiết.
  • 143. Đó là những gì đã xảy ra giữa Evan và tôi.Khi đếnđoạn swing,Evan dìu tôi rụt rè,lơ đãng còn tôi thì hồihộp và luống cuống làm theo.Anh hờ hững nhấccách tay lên khi tôi xoay người và cứ đứng yên trongkhi tôi xoay tiếp một vòng nữa.Người hướng dẫn nóivới Evan,”Anh nên quyết đoán hơn”,rồi quay sang tôinói,”còn chị,chị cần phải bình tĩnh hơn”.Và cứ hai lầnmột tuần trong ba tuần liên tiếp,Evan và tôi mất cảbuổi chỉ để trách người này không dứt khoát,ngườikia quá vội vàng.Giờ thì,khi nhìn lại,tôi nhận ra nếuchúng tôi thay đổi bạn nhảy,thì thay vì đổ lỗi chonhau,Evan và tôi có lẽ đã buộc phải khắc phụcnhững điểm yếu của bản thân,bời vì rõ ràng chúngtôi phải giữ phép lịch sự với người lạ.Có lẽ Evan nênmời một phụ nữ đang đứng im ra nhảy.Và có lẽ tôinên nhảy với một người đàn ông dìu tôi với nhữngbước nhay dứt khoát,ép tôi thả lỏng người.
  • 144. Tôi đã nhảy tốt hơn vì tôi là học viên đi có mộtmình,và tôi phải cảm ơn những người bạn nhảy củatôi rất nhiều vì đã dìu tôi lướt khắp căn phòng.Mattthật mạnh mẽ và đầy bất ngờ,James tinh tế và nhẹnhàng,Daren vui tính vf thích sáng tạo những bướcnhảy mới,Adam thường sai nhịp,nhưng nụ cười vàsự hài hước của anh khiến điều đó không còn quantrọng,còn Cole quá ân cần và đắm đuối khi anh đặttay lên lưng tôi và kéo tôi lại gần khiến tôi có cảmgiác như mình là người phụ nữ du nhất trên đời nàyquan trong với anh ấy.Tôi phải dựa vào những phầntính cách khác nhau của mình tôi để nhảy với từngngười,và tôi sẽ luôn như vậy.Tôi đã trưởng thành lênrất nhiều.
  • 145. Nếu hôm nay tôi nhảy với Evan thì mọi thứ sẽ khác.Ítnhất về phía tôi.Tôi sẽ kiễn nhẫn đợi cho đến khi nàonh ấy cảm thấy đã sẵn sang di chuyển.Tôi sẽ chútâm và nhảy cùng anh suốt bài hát.Khi kết thúc,tôi sẽhôn Evan và nói,”Cám ơn cưng”và sau đó sẽ khích lệanh ấy nhảy với người khác.Tôi sẽ không bao giờ cốchấp cho rằng chúng tôi nhất định phải quấn lấynhau.Và một lần nữa,tôi sẽ không bao giờ ép anh ấynghe theo quan điểm của mình về việc nhảy phảinhư thế nào.
  • 146. Nhảy không phải là việc bạn có thể làm với cái đầumình.Đó là điều bạn phải cảm nhận bằng cơ thể.Cóthể trí óc sẽ có ích ở giai đoạn học nhảy ban đầunhưng cuối cùng bạn chỉ có thể nhảy hoàn hảo khi ýnghĩ của bạn hoàn toàn bị loại bỏ.Một người phụ nữhọc nhảy bằng cách tập trung hoàn toàn vào bàinhảy từng giây từng phút và để cho niềm hạnh phúcđược xoay trên sàn tập,được di chuyển những bướcmới lạ tràn ngập tới từn tế bào trong cơ thể.
  • 147. Bànhỉ nhảy đẹp nhất khi chấm dứt mọi lo lắng,”Trôngtôi thế nào?Tôi có làm sai không?Bạn có nghĩ anh tamuốn nhảy với tôi không?”.Và với tình yêu cũngthế.Tình yêu đẹp nhất là khi bạn ngừng phân tích,xácđịnh và cố gắng giải mã nó.Tình yêu đẹp nhất khi đểnó được tự do và tồi tệ nhất khi nó bị chiếm giữ vàchả dành cho một vài người nhất định.Mẹ củabạn,chị gái bạn,người nhất định.Mẹ của bạn,chị gáibạn,người đàn ông bạn bắt đầu hẹn hò,ông chủ củabạn,thợ pha cà phê,bà hàng xóm phiền phức kếbên,những bạn học thời cấp ba,bạn thân,một vàingười quen sơ mà bạn thỉnh thoảng gặp,vị luật sư-người gọi cho bạn khi bạn chỉ vừa mới ngồi xuốngdùng bữa tối ,tất cả đều có tể là người bạn trao gửiyêu thương.
  • 148. Sáu Anh ấy yêu tôi.Tôi thì không.Tôi yêu anh ấy.Anh ấy thì không.
  • 149. Một trong những điều khó khăn nhất của cuộcsống độc thân là cách chúng ta xử lý những tìnhcảm đơn phương như việc chúng ta lẩn tránh sựsăn đón của những người đàn ông mà chúng takhông thích hoặc ngược lại,Khao khát sự quantâm của những người đàn ông chẳng hề để ý đếnchúng ta.
  • 150. Tôi đã sướng âm ỉ khi một anh chàng đứng trước tôiở quầy cà phê qay lại và nói,”Cô có chiếc áo khoácđệp quá!”.Dù ôi luôn nhận được những lời khen đặcbiệt vào chính cái buổi chiều đặc biệt hôm đó là điềutôi cần hơn bao giờ hết.Tôi vừa chia tay người đànông đầu tiên mà tôi đã hẹn hò nghiêm túc kể từ khi lydị.Tôi yêu quý anh ấy và sự chia tay làm tim tôi nặngtrĩu.Lúc đó là mùa đông và chiếc áo khoác tôi mặckhi xếp hàng đợi một ly cappuccino cao có màu đỏkim,rất ấm, và theo tôi,khá kiểu cách.Nhưng anh lạighét cái áo đó và chẳng ngại ngần chê bai.Từ khichia tay,tôi suy nghĩ rất nhiều về việc anh khôngthích gu thời trang hiện đại của tôi.Tuy đó khôngphair là lý do công khai khiến chúng tôi tan vỡ,nhưngtôi không khỏi băn khoẳn rưangf nếu tôi ăn mặctruyền thống hơn thì liệu mối quan hệ của chúng tôicó khác đi không.
  • 151. Tôi cảm ơn anh chàng uống cà phê vì lời khenngợi.”Cảm ơn anh”,tôi nói.”Tôi cứ e là mình muathừa có đấy.”Anh ta lắc đầu.”Không hề.Nhìn độc đáolắm”.Tôi ngồi xuống,trong lòng thoáng đầy nhẹ nhànghơn trước.Những lời khen hào phóng của anh tagiống như một món quà từ thiên đường,một sự nhắcnhở rằng tôi đang sở hữu sắc đẹp cùng sự hấpdẫn và những người đàn ông coi trọng phong cáchriêng của tôi vẫn tồn tại trên thế giới này.
  • 152. Thật không may,niềm tin của tôi đã nhanh chóng tanbiến.Chỉ vài phút sa khi ngồi vào bàn và đọc báo,anhchàng kia bước tới và đưa cho tôi tấm danhthiếp.”Tôi rất mong thỉnh thoảng sẽ gặp được cô”,anhta nói.Tôi thất vọng.Mặc dù,tôi thực sự cảm kích anhta vì lời khen trước đó nhưng tôi không hứng thú hẹnhò với anh ta hay bất cứ ai khác chỉ vì như vậy.Tâmhồn tôi vẫn đang bị tổn thương và mong manh từ khichia tay.Bên cạnh đó,tôi không tin vào tình yêu kiểulấp lỗ trống,thậm chí nếu có tin,tôi cũng có thể nóirằng anh ta,dù tốt bụng và ngọt ngào,không phải lànười phù hợp với tôi.
  • 153. Khi tôi định mở miệng từ chối thì anh ta nhanh chóngngắt lời.”Ngay lúc này tôi không nói chuyện với côđược.Tôi đang vội,gọi lại cho tôi nhé.”Rồi anh ta laora ngoài cửa,để mặc tôi hơi bối rối và giận điênngười.Thật bất lịch sự!”,tôi ngĩ.”Nếu một người đànông muốn hẹn hò với một phụ nữ,anh ta không nênlàm cái kiểu ném cho cô ta một tấm danh thiếp nhưthế.Anh ta nên đề nghị sao cho hợp lý và đứng đợinghe cô ta trả lời.Thật nhát gan!Thật ngớngẩn!”Vậy là món quà từ thiên đường của tôi lại đikèm với một gánh nặng trần tục.
  • 154. Tấm danh thiếp vẫn nằm trong ví tôi và trực giác củatôi mach bảo anh ta đang nôn nóng chờ đợi cuộc gọicủa tôi.Tôi nhùng nhằng do dự không biết phải làm gìtiếp theo .Tôi phải làm gì đây?Một cuộc hẹn hò làkhông thể vì lâu rồi tôi đã học được một điều rằngnhững cuộc gặp gỡ chỉ vì lòng thương hại và tráchnhiệm thì chỉ làm mọi việc rối lên mà hậu quả của nókhiến ít nhất một bên cảm thấy bị tổn thương ghêgớm.Những phớt lờ để nghị của anh ta thì có vẻ quávô tình và tàn nhẫn.Mặc dù anh ta cư xử long ngóngnhưng cuộc chạm mặt vừa rồi cho tôi thấy anh takhông phải là một kẻ tồi tệ có mục đính xấu xa.Tôicho rưangf anh ta là một ngời nhạy cảm và nếu làmanh ta thất vọng thì thật quá lạnh lùng.Càng suy nghĩvề điều này,tôi càng thấy khó xử.Đến cuối cùng thìđúng là một mớ hỗn độn trong đầu.Tôi phát cáu lênvì anh ta đã dồn tôi vào việc như thế này.Trái tim vàtâm trí tôi chứa đầy cảm giác lo âu.Điều cuối cùng tôicần nghĩ lại là những cảm xúc dành cho một kẻ hoàntoàn xa lạ.
  • 155. Tình trạng đó còn tiếp diễn ba ngày liên tiếp cho tớikhi một ý nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu tôi vàomột buổi tối khi tôi ngồi trước máy tính,vừa làm việcđể hoàn thành gấp thời hạn vừa nghĩ ngợi vừa vềanh chàng ở quán cà phê.Ban đầu nó chỉ như mộtlàn sóng nhỏ vỗ nhẹ trong tim tôi,nhưng nó nhanhchóng trở thành một cơn sóng lớn nhấn chìm tất cảmọi cảm giác,nỗi lo lắng và suy nghĩ của tôi.Cơnsóng này không hát lên những âm thanh củabiển,ngược lại vang vọng những lời khuyên thẳngthắn.”Hãy trung thực.Hãy khiêm tốn.Hãy âncần.Và nhờ rằng:Trước đây bạn đã từng ở trong tìnhhuống như vậy.”Đó là tiếng nói từ trong tiềm thức,nóphá vỡ Cái Tôi tỏng tôi và cuối cùng dội mạnh vào taitôi.
  • 156. Mọi người đều có một mối liên hệ kỳ diệu nào đó.Mọingười đều có con đường để đến với sự thật.Mỗichugns ta đều có trong mình một nơi chưa bị vấy bẩnmà ở đó nó trong sáng,tinh khiết,rộng mở và tốtđẹp.Khi chúng ta nghe thấy tiếng nói phát ra từ nơiđó,chúng cảm thấy thanh thản.Chúng ta thấy bìnhan.Khi hành động của chúng ta được thôi thúc bởisức mạnh từ nơi sâu kín kỳ diệu đó,chúng ta khôngthể thất bại.Chúng ta khong có lựa chọn nào khácngoài việc phải cư xử sao cho đúng.
  • 157. Vì vậy những lời nói vang lên trong tâm thức của tôidĩ nhiên là chẳng thể sai được.Trước đây tôi đã từngnhư vậy.Chỉ lần đó thôi nhưng vai trò bị đảongược.Đó là tôi đưa số điện thoại của mình cho mộtngười đàn ông tôi mới gặp ở một quán cà phê.Anh talà nhân viên pha cà phê và tôi cảm thấy một mối giaocảm thu hút khi tôi gọi đồ uống,mối giao cảm mà tôichưa từng trải qua trong các cuộc gặp gỡ trướcđây.Nhưng niềm hy vọng chỉ là một chiều vì khi tôiviết số điện thoại của mình lên tờ giấy ăn nhỏ vàchuyển tới quầy,nụ cười vui vẻ của anh ta vụt biếnmất.”À,ừ,tôi xin lỗi…ừm…Tôi đang hẹn hò với mộtngười khác’’,anh ta nói.Tôi biết là anh ta đang nóidối.
  • 158. Khi ý thức nhắc nhở tôi về sự việc đã từng xảy ranhiều năm trước,thì sự khó chịu của tôi chuyểnthành sự thông cảm.Tôi nhớ tôi đã thích anhchàng pha cà phê đó nhanh như thế nào và cũngbiết anh ta hiểu nhầm nụ cười cảm ơn của tôithành một lời mời mọc lãng mạn nhanh như thếnào.
  • 159. Sáng hôm sau tôi lấy tấm danh thiếp ra khỏi ví vàbấm số.Trong thâm tâm tôi mong sao được nghethấy giọng anh ta ở hộp thư thoại,nhưng chính anh tađã nhấc máy,tôi bắt buộc phải chứng minh lòng tốtvà sự can đảm của mình.Tôi nói với anh ta những lờingắn gọn nhất có thể,rằng tôi rất vui vì sự quan tâmcủa anh ta,nhưng tôi vẫn còn đang vương vấn vớichồng cũ,rằng trái tim tôi còn đang rất đau đớn vf tôichưa thể sẵn sang khám phá một mối quan hệ mớinào với đàn ông.Tôi cũng cảm ơn anh ta một lần nữavì lời khen của anh ta về chiếc áo của tôi.Tôi nói vớianh ta việc chồng cũ của tôi ghét nó như thês nào vàlời khen đó đã giúp tôi thoát khỏi nơi tăm tối mà tôiđang ở ra sao kể từ khi chúng tôi chia ta.Cuối cùngtôi nói với anh ta rưangf hy vọng việc tôi từ chối gặpanh ta sẽ không cản trở anh ta tìm đến với nhữngngười phụ nữ khác trong tương lại.Anh ta yên lặnglắng nghe rồi đáp lời.”Đây là lời từ chối trung thựcnhất mà tôi từng nhận được.Cảm ơn cô”.Sauđó,chúng tôi chúc nhau may mắn và chào tạm biệt.
  • 160. Dù sao thì tôi nghĩ mình đã làm đúng trong tìnhhuống này.Anh ta cũng vậy.Anh ta đã tế nhị, cởimở và kiên nhẫn lắng nghe mặc dù tôi làm anh tathất vọng.Chẳng lẽ không tuyệt vời sao khi haingười đối xử với nhau lịch sự mặc dù họ cónhững bất đồng, và họ thể hiện lòng trắc ẩn ngaycả khi những mong muốn của họ trái ngợc nhau?
  • 161. Một trong những điều khó khăn nhất khi sống độcthân là giữ cho trái tim rông mở.Dường như chúng taluôn nghe thấy từ”không”,luôn nói từ ‘’không’’.Chúngta hoặc là từ chối hoặc bị từ chối.Các mối quan hệ tẻnhạt,hy vọng tan vỡ,tình cảm không được đáplại,những mong ước it nkhi đạt được.Không lạ vìsao chúng ta đang xây những bức tường xunhquanh trái tim mình.Không lạ vì sao chúng ta cảmthấy vỡ mông.Không lạ vì sao chúng ta trở nên hoàinghi.Thật khó để sống cùng lúc với cả những cái cóvà những cái không.
  • 162. Lottera cũng từng đau khổ vì tinh yêu .Cô đã yêumột người không chung thủy và một người khác cótính hay chê bai.Cô đã yêu một người rời bỏ co osauđó chỉ vì lý do không muốn có con và rồi nhanhchóng – hạnh phúc – sinh một đứa con trai với mộtngười phụ nữ khác.Cuối cùng Loretta cũng tìm thấymột người mà cô cho là tuyệt vời nhất từ trước đếngiờ.Họ hẹn hò trong hai năm và Loretta chắc chắnmình sẽ trowrt hành vợ anh.Nhưng cuối cùng vìnhiều lý do mà chính cô cũng không thể giải thích vìsao,họ đã đường ai nấy đi.
  • 163. Kể từ đó cô thoáng hơn trong việc tìm hiểu đànông.Hơn tất cả,cô khao khát được môt người đànông theo kiểu: tôi- co- cảm – giác – như – cuộc – đời– tôi – sinh - ra – là – để - biết – em vậy .Nhưng mốiquan hệ này không phải ngẫu nhiên xảy ra, thế nêngần đây,Loretta đã tự cho mình cơ hội và đăng kýmột dịch vụ hẹn hò trên mạng.Cô rất phấnkhích,nhưng điều đó đã biến thành sự thật vọngngay khi cô bước chân và nhà hang chỉ để phát hiệnra rằng người đàn ông đã nói dối trắng trợn về chiềucao và có vẻ như anh ta đã từng photoshop chỉnhsửa bức ảnh gửi kèm trong hồ sơ thông tin.
  • 164. Buổi tối nhanh chóng chuyển từ chán nản sang tồitệ.Loretta thâm chí đã không thể uống hết ly martiniđầu tiên khi anh ta nói rằng,”Tôi thường không hẹnhò với những phụ nữ ở tuổi cô.Các cô lúc nào chảbất mãn và thèm khát có con cai.Ý nghĩ đó khiến tôiphát điên”.Loretta không thể tin nổi vào tai mình.Cômuốn hất cả ly nước vào mặt gã.Cô muốn hét lên.Côkhoảng ba mươi lăm tuổi.Anh ta gần bốn mươi.Anhta có bị thần kinh không khi tuôn ra những lời nhưvậy? Bhuwng thay vì đôi co,Loretta đã làm một điềumà cô chưa bao giờ làm trong những buổi hẹn trướcđây,đó là.Bước ra thẳng ngoài.
  • 165. Những lời độc địa của người đàn ông đó đeobám,nhảy loạn xạ trong đầu cô dù là lúc cô đang đimua hoa quả hay đang gội đầu.Cô vô cùng tứcgiận.Cô nguyền rủa những điều tồi tệ nhất sẽ xảyđến với gã.Cô cầu cho toàn bộ răng của gã rụng hếtvà gã phải đi nha sĩ tròng lại và rồi tiếp tục rụng hếtvào ngày hôm sau.Cô mong sao gã sẽ dính cả đờimình trên chiếc ghế nha sĩ.Loretta căm ghét conngười đó.”Một kẻ thiếu tự trọng,ngu xuẩn và điênrồ”,cô nhủ thầm.Mọi thứ vẫn tiếp diễn như thế hangtuần liền cho đến một buổi tối,khi lái xe trở về nhà từsở làm sau một ngày kiệt sức vì họp hành, một lầnnữa những lời nói của người đàn ông kia lại vạngvọng trong tâm tưởng cô.Lần này,thay vì điên tiết,côbật khóc.Nước mắt giàn giụa đến nối Loretta phải láixe vào lề đường và ngồi nức nở tới bốn mươi phút.
  • 166. Sau khi khóc đẫm nước măt,Loretta nhận ra rằngmặc dù cuộc hẹn hò không như mong muốn,dù côkhông hề cảm thấy có lỗi khi bỏ anh ta lại trong buổitối đó,nhưng anh ta đã nói đúng ở một điểm ,rằng:Côđã quá bất mãn.Cô đã để lại những nối đau trongquá khứ dồn nén lại,xây thành một pháo đài kiên cốbao quanh trái tim cô.Cô nói,”Tôi haoif nghi về tất cảđàn ông.Tôi không muốn phải thất vọng thêm lầnnữa.Vì vậy tôi không muốn cho phép tim mình rộnrang vì những điều như:Một người đàn ông bất ngờbuông lời tán tỉnh hay khi đám bạn bè mối lái.Tốikhông hứng thú ngay cả khi tôi có chết mê chết mệtanh chàng đó đi nữa”.Khi suy nghĩ về điều này nhiềuhơn,Loretta phát hiện ra rằng cô luôn cảm thấy tồi tệkhi một cuộc hẹn trở nên xấu đi dù lúc đó cô đang hyvọng tràn trề hay chẳng mong đợi gì.”Tôi đã quyêtđịnh thà để mình thất vọng với trái tim rông mở cònhơn là khép chặt lại.Bởi nếu mở long thì ít nhất tôicũng biết rằng tôi đã cho bản thân mình một cơ hội.”
  • 167. Lời khuyên Loretta ?Hãy học cách sống chung với những nỗi đautrong quá khứ nhưng đừng để nó ảnh hưởng tớingười đàn ông hiện tại của bạn.
  • 168. Bạn có thể nghĩ rằng kìm nén những kỳ vọng về tìnhyêu và tiếp tục hoài nghi về số lượng những ngườiđàn ông tử tế đáng để gắng bó còn sót lại trên đờinày sẽ cứu vớt bạn khỏi những nõi đau đớn chẳngdễ chịu gì.Nhưng thực ra,thái độ này không nhữngkhông bảo vệ được bạn mà còn gây hại cho bạn.Nósẽ đặt một gánh nặng trong long bạn,bóp méo cáchnhìn của bạn,phá hoại tinh thần bạn và biến bạn trởthành một người chẳng mấy ai thấy vui vẻ để ở gần.
  • 169. Dù bạn đã thất bại bao nhiều lần trên con đườngkiếm tìm tình yêu mà bạn hằng khao khát,hãy biếtrằng tình yêu đó luôn có thật để dành chobạn.Hãy tin tưởng rằng tình yêu chỉ ở đâu đóquanh đây.Hãy lạc quan và kiên nhẫn chờđợi.Hãy chắp cánh cho những hy vọng của bạn.
  • 170. Tin xấu là có thể trái tim bạn sẽ phải trai qua nhiềulần tan vỡ nhưng vẫn luôn rông mở và khôngngại để người khác biết điều đó.Bạn sẽ nếm trảinhiều đau khổ hơn một người bình thường.Đấy quảthực là một điều rất tuyệt vời và may mắn.Dù sao thìcó ai uốn làm một người lõ cỡ chứ? Ai muốn sốngtheo cách cũ rich nhàm chán nửa vời? Chúng takhông tìm kiếm sự bình thường.Chúng ta tìm kiếmsự khác biệt, thiêng liêng và kỳ diệu.
  • 171. Tin tốt là một trái tim đang vỡ chỉ là dấu hiệu chothây rằng bạn đang tồn tại, rằng lòng bạn trànđầy hy vọng,rawngfban đang trao tặng tìnhyêu.Một trái tim tan vỡ không nhất thiết phải giếtchết con người hay tâm hồn bạn.Dù không cócách nào để ngăn không cho trái tim bạn khỏi tanvỡ nhưng thực sự nó có thể hàn gắn được.
  • 172. Đã bao lần tôi để nỗi đau khủng khiếp,căm lặng vàgiằng xé gặm nhấm cơ thể mình khi trái tim bị xẻ làmđôi.Tôi cảm thấy tan nát cõi lòng khi Evan và tôi lầnđầu tiên to tiếng về cuộc hôn nhân bất ổn của chúngtôi,khi bạn trai cũ của tôi đột ngột nhảy từ chuyện đồăn Trung Quốc sang chuyện chê bôi cái áo khoácánh kim đỏ của tôi,khi Colin Darington giả bộ bonggân để thoái thác khỏi phải nhảy với tôi trong buổikhiêu vũ đầu tiên ở trường trung học,khi tuầntrước,một đồng nghiệp nhắc đi nhắc lại với tôi rằngcô ta chẳng thấy tôi đẹp ở điểm nào,khi người biêntập ở các tờ báo in,các tạp chí ,báo điện tử,các nhàxuất bản lại từ chối tác phẩm của tôi.Danh sách đócứ dài ra thêm mãi.Tôi chắc là bạn cũng có một bảndanh sách tương tự của riêng mình.Còn rất nhiềunhững phút đau lòng khác mà bạn không thể nhớhết,không thể kể ra.
  • 173. Vậy bạn làm sao để sống chung với những nỗi đaunày,để chúng không còn làm ta cảm thấy cay đắngvà phá hoại những cơ hội mà tương lai mang đếncho chúng ta? Bạn tôi,một nhà tâm lý học đã khuyênrằng,”Hãy cứ đau khổ đi.Nhưng khi đau khổ quarồi,hãy dồn sức cho việc khác.”Cô ây nói.Hãyngâm mình trong bồn tắm nước nóng với mùi hươngdẽ chịu và cứ khóc thoải mái,cho phép mình ngủnhiều vào ban ngày và đừng buộc mình phải mỉmcười nếu không có tâm trạng.Cô ấy cũng nói khi nỗibuồn đã nhẹ bớt,bạn phải làm một điều gì đó để làmmới bản thân.Hãy đi dạo,tham gia một lợp học nghệthuật,tham dự một bữa tiệc.Nếu đang đau khổ thìbạn không cần phải đè nén nỗi đau của mình.Nếuđang cảm thấy bức bối thì bạn cứ khuấy động mọithứ lên.
  • 174. Nói đến chuyện hẹn hò,tinh cảm lãng man,yêuthương không được đáp trả và những trái tim tanvỡ,phải mất bao lâu để bạn biết được ai đó khôngphù hợp với mình? Luôn luôn là đau đớn khi tìnhyêu không đơm hoa kết trái như bạn đã hyvọng,khi cơ hội chẳng dẫn đến đâu.Đôi khi việc hẹnhò lần đầu tiên không đi đến đâu còn mạng lại chobạn nhiều nỗi buồn hơn cả việc một mối quan hệ kéodài nhiều năm kết thúc.
  • 175. Bởi vậy,chúng ta phải xử lý tất cả những nỗi thấtvọng,Loretta đã học được một điều rằng,”Nếu bạnkhông giải quyết sự đau khổ,giận giữ của mình,nó sẽngày càng chồng chất và chon vùi tâm hồn phụ nữđáng yêu,vui vẻ của bạn.Chúng ta cần xây dựng tâmhồn đó.Chúng ta cần nuôi dưỡng nó.Sẽ chẳng có gìlà quan trọng nữa nếu bạn dánh mất tâm hồn củamình.Một tâm hồn sôi nổi là điều khiến cuộc sốngnày trở nên đáng sống.”
  • 176. BảyMỗi ngày cô ấy đều làm nhữngViệc tưởng như không thể làm nổi
  • 177. Luôn có cơ hội để học điều gì đó mới mẻ,để phávỡ những lối mòn u ám,để làm dịu nỗi lo âu,đểhàn gắn vết thương lòng,để trải nghiệm tìnhyêu.Chừng nào bạn còn muốn những cơ hội nàytồn tại.Cuộc sống không chấm hết trừ khi bạnmuốn thế.
  • 178. Tôi được nuôi dạy bởi một bà mẹ độc thân.Bà có thểkể cho bạn nghe nhiều chuyện về nỗi đau,về nỗi côđơn tê tái tâm hồn.Bà có thể kể cho bạn nghe vềnhững lời lăng mạ,những nỗi tuyệt vọng.Bà có thể kểcho bạn nghe những ước muốn,mong đợi và khátkhao thay đổi cuộc sống.Bà có thể kể cho bạn nghevề những lời nguyện cầu không có lời giảiđáp.Nhưng mẹ tôi cũng có thể kể cho bạn rất nhiềuvề sự lạc quan,nỗ lực làm việc hết mình và đạtđược thành công bất chấp mọi chở ngại.Bà có thểkể cho bạn nghe về sự sáng tạo,về lòng biết ơn ngậptràn trong tim,về vẻ đẹp tráng lệ có thật nơi trầnthế.Bà có thể kể cho bạn nghe về những điều kỳdiệu.Và bà có thể kể cho bạn nghe về những niềmvui.
  • 179. Khi mà tôi hai mươi ba tuổi,bà đã cưới người tình từthuở sinh viên của mình.Khi bà hai mươi chíntuổi,người chồng đẹp trai hoàn hảo,bờ vai nương tựacủa mẹ qua đời sau cơn đột quỵ bất ngờ.Khi bà bamươi mốt tuổi,bà gặp một người đàn ông,là cha tôisau này,và lấy ông để thoát khỏi nỗi cô đơn hơn là vìtình yêu.Hai năm sau, ông bỏ đi cùng một người đànbà khác mang theo phần lớn tiền của bà.Và bà đứngđó,đơn độc trong ngôi nhà ở ngoại ô rông thênhthang.Một góa phụ vừa ly hôn ba mươi lăm tuổi ẵmđứa bé giá mới sinh trên tay với những khoản vaythế chấp không ngừng tăng lên.
  • 180. Thậm chí trước khi trở thành thiếu nữ,mẹ tôi đã luônmơ về việc có moojt người chông.Xây dựng cuốcsống với một người đàn ông là điều bà từng muốnhơn bất kỳ điều gì trên đời.Du lịch khawtps thếgiới,học hành,thăng tiến trong công việc hay nhữngcuộc hẹn hò lãng mạn – tất cả không làm bà hữngthú bằng mối qun hệ gần gũi bền vững,có camkết.Khi tôi lên bốn,mẹ tôi gặp một người đàn ông đãlàm bà rung dộng.Tên ông là Ashoka.trong lần hẹnđầu tiên, khi họ cùng nhìn lên giá sách trông một hiệusách nhỏ,lúc bà đang với tay lấy một cuốn sáchnhỏ,tay ông đã đặt lên tay bà.Chỉ bằng một cái chạmnhẹ ấy thôi,Ashoka đã truyền cho mẹ cảm xúc sayđắm và dịu dàng nhất mà bà từng cảmnhận.Những vấn đề ở đây là gì? Ông là một ngườithích phiêu bạt và cứng đầu,một người say mê tìmkiếm thế giới nội tâm,chằng hứng thú một cuộc sốngổn tdinhj tại vùng ngoại ô với một người phụ nữ vàmột đứa trẻ.
  • 181. Tôi sẽ không đi và chi tiết mối quan hệ dài dòng củahọ mà chỉ kể với bạn điều này:Mười năm kể từ saulần gặp đầu tiên, Ashoka ốm nặng và được chuẩnđoán ung thư ác tính giai đoạn cuối.Và mẹ tôi một lầnnữa phải đứng giữa cuộc chia ly đau đớn tột cùngvới một người đàn ông.Tôi tưởng tượng mẹ hẳn phảirất giận giữ . Tôi tưởng tượng mẹ hẳn phải tự hỏi bàđã làm gì để phải chịu sự giày vò này.Tôi tưởngtượng mẹ hẳn phải cảm thấy tội lỗi,giống như tội lỗi,giống như một thất bại,như đang phải chịu đựng sựtrừng phạt .Tôi tưởng tượng mẹ hẳn phải cảm thấythương xót cho bản thân.Tôi tưởng tượng mẹ hẳnphải cảm thấy thống khổ và bị cô lập trong đau đớn.Tôi tưởng tượng cùng một lúc mẹ đã phải chịu đựnghàng ngàn cung bậc cảm xúc như vậy.
  • 182. Nhưng dù cảm xúc của mẹ tôi có nhưu thế nàochăng nữa thì bà cũng không có thời giờ để nếm trảinó.Bà đang phải nuôi một đứa con gái ở tuổi vị thànhniên và chăm sóc một người đàn ông đang hấp hốitrên giường bệnh.Giờ đây,khi đã trưởng thành vàcũng ở cương vị “Mẹ yêu con”.Tôi biết rằng mỗina]gaylà một người phụ nữ,Tôi nhìn lại quãng thờigian ấy mà không khỏi kinh ngạc là mẹ lấy đau rasức lực để cùng một lúc vừa đi làm vừa giuawtj giũdọn dẹp,vừa chăm sóc người bệnh mà vẫn chuẩn bịbữa truya để tôi mang đếntrường với một dòng nhắnđặt ở bên trong một ở khắp nơi trên thế giới đều cónhững phụ nữ đang don hết sức lục đẻ hoàn trànhtrách nhiemj như mẹ tôi và thậm chí có khi tráchnhiệm còn nặng nề hơn thế.Khi tôi nghĩ về mẹ và vềtất cả những người phụ nữ như mẹ tôi,tôi cảm thấykinh ngạc và vô cùng khâm phục họ.
  • 183. Khi Ashoka mất, ông để lại cho mẹ tôi một món tiềnnhỏ và một quyển sách nghệ thuật dán giấy bồi.Bàđã yêu thích loại hình nghệ thuật này trước khiAshoka ngã bệnh.Khi cả hai dạo qua gian hang bánđồ nghệ thuật và thấy một cái bát thật lớn bằng giấybồi đặt trên bệ gần cửa ra vào,mẹ đã mê ngay cáibát đó.Ashoka định mua cái bát ấy cho bà nhưng bàkhông đồng ý vì nó có giá 300 đô la.Ashoka cố thuyếtphục.Bà vấn kiên quyết,’’Anh không được hoangphí.Mà có thể em cũng sẽ làm được một cái nhưthế.Em sẽ học nghệ thuật dán giấy bồi và tự làm mộtcái cho riêng mình.”Họ đã rời khỏi cửa hàng màkhông mua cái bát ấy.Và mãi sau khi Ashokamất,món quà cuối cùng của ông là quyển sách đãtruyền cảm hứng cho bà.Lúc đó và mới bắt đầu tìmhiểu nghệ thuật dán giấy bồi.
  • 184. Phải mất mười ba năm và tốn rất nhiều giấy báo vớihồ dán bà mới hoàn thiện được kĩ thuật dán giâybồi.Cuối cùng bà đã làm được .Bà làm những chiếcvòng tay và những chiếc bát lạ mắt,bề mặt có trangtrí họa tiết vẽ bằng tay;bản sao những chiếc khăn lótđặc sắc trong bộ sưu tập khổng lồ của bà hay bất cứthứ gì bà cảm thấy bắt mắt.Tháng Mười hai vừa rồimẹ tôi đã tổi chức triển lãm những sáng tạo nghệthuật của mình ở một phòng trưng bày địa phươngvà đã bán được mười hai chiếc vòng đeo tay cùngmột số những chiếc bát màu đen trắng tuyệtđẹp.Nghĩ về mẹ,tôi nhìn thấy bà ở nhiều hình ảnhkhác nhau.Bà là một người con trong gia đình,mộtngười vợ,một góa phụ,một sinh viên đã tốtnghiệp,một người lao động trong xã hội,một phụ nữđẫ ly hôn,một bà mẹ đơn thân,một phát ngôn viêncộng đồng,một người chăm sóc người khác.Và giờđây , ở tuổi sáu mươi hai ngọt ngào,người mẹ kínhyêu của tôi là một nghệ sĩ.
  • 185. Bên trong một vài chiếc vòng làm bằng tay,bạn sẽthấy câu,”Mỗi ngày cô ấy đều làm những việctưởng như không thể làm nổi”.Tôi thích câu nóinày.Dường như quá nhiều người trong chúng ta,đãnhiều lúc,bị yêu cầu làm những việc tưởng nhưkhông thể làm nổi.Và quá nhiều người trong chúngta,đã nhiều lúc tìm thấy sức mạnh nơi Chúa chỉ đểlàm những điều tưởng như không thể làm nổi ấy.
  • 186. Một trong số những nguồn lực lớn lao nhất mà chúngta có trên đời này là sự thông tuệ của những ngườiphụ nữ dã đi trước chúng ta.Là những phụ nữtrẻ,chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theotrong đời cả.Chúng ta chỉ là những đứa trẻ.Chúng tachỉ vừa mới bắt đầu.Chúng ta đừng sống gấp,sốngvội.Hãy trân trọng tuổi trẻ.Hãy tìm niềm cảm hứngtừ thế hệ đi trước.Hãy lắng nghe họ nói nhiều hơn làban thân nói.Hãy ngưỡng mộ vẻ đẹp của họ thay vìphô trương vẻ đẹp của mình.Hãy khiêm nhường vàkính trọng họ.Bởi nếu may mắn,một ngày nào đóchúng ta sẽ sống đến tuổi sau mươi,tám mươi vàthậm chí là có thể là một trăm.
  • 187. Khi bạn thấy mình đang giận dữ,cô đơn và tuyệtvọng với cuộc sống độc thân,đừng chỉ tìm kiếm lờikhuyên từ bạn bè hay những lời khuyên chungchung.hãy tìm một người phụ nữ lớn tuổi hơn màbạn ngưỡng mộ,một người phụ nữ lớn tuổi hơn màbạn ngưỡng mộ,một gười phụ nữ khôn ngoan từngtrải và hãy xin bà lời khuyên.Hãy nghe xem bà đãphải chịu đựng nghững nỗi đau nào rong đời và đãlàm thế nào để vượt qua nỗi đau đó.Khi bà chia sẻvới bạn những câu chuyện về cuộc đời mình,hãychú tâm lắng nghe và khắc sâu những lời nói đótrong tim.
  • 188. Tuần trước tôi đã có buổi chuyện trò vui vẻ bên lycocktail và người bạn mới sau giờ làm việc.Khichúng tôi đang nhâm nhi ngụm rượu gin pha nướckhoáng,nhai những con tôm giòn tan trongmiệng,người bạn nói với tôi rằng cô ấy sẽ tiêm botoxở trán.Tiêm botox ở tuổi hai mươi tám.Hai mươi támtuổi với những nếp nhăn chỉ có thể phát hiện ra khisoi kính lúp dưới ánh đèn thật sáng.Cô áy cũng nóimuốn hút mỡ bụng,hút mỡ đùi và bỏ bớt phần dathừa ở mặt trong của cánh tay.Cô tuyên bố,”Tôi sẽlàm tất cả”.Hai mươi tám tuổi và cô muốn làm tất cảnhững chuyện đó.
  • 189. Tôi biết một phụ nữ thường tới phòng tập thể dục nơitôi làm việc.Đó là một phụ nữ có tuổi.Cô không tiêmbotox nhưng trông vẫn rát đẹp.Mái tóc bạc của cômượt mà,mềm mại buông rủ ngay dưới cằm.Nhữngnếp nhăn xuất hiện quanh mắt và miệng cô.Da côlắm tấm tàn nhang sau nhiều năm tiếp súc với ánhmặt trời.Mỗi tuần co đi tập bốn buổi.Chạy bộ trênmáy tập,đạp xe và tập thể hình ở phòng tập nhở tầngdưới.Tôi thích ngắm nhìn cô.Trông cô thật khỏemạnh và tự tin.Cô thật vui vẻ.Cô sở hữu một sắcđẹp mà không phòng phẫu thuật thẩm mĩ nào có thểtạo ra được.Một vẻ đẹp không bị đe dọa bởi tuổi tác.
  • 190. Tôi mong khi già đi mình sẽ giống như người phụnữ ở phòng tập chứ không phải như cô bạn mớikia.Tôi không muốn lúc nào cũng phải giấu mìnhsau mái tóc nhuộm.Tôi không muốn tiêm thuốcxóa nếp nhăn.Tôi không muốn trỉa ngoài phùphiếm.Tôi không muốn đầu óc mình chứa chấptư tưởng ám ảnh thái quá về tuổi tác,về sự hoànhảo nực cười.Khi nào già đi,tôi muốn đón nhậntuổi già,muốn tin tưởng rằng vẻ đẹp của tôi sẽkhông biến mất mà ngày càng đằm thắm hơn.Tôimuốn được khỏe mạnh.Tôi thích đề cao sự hiểubiết mà tuổi tác mang lại.Tôi thích sống vui vẻ.
  • 191. Tôi muốn đón nhận bất cứ thứ gì cuộc đời bantặng.Tôi muốn được thoải mái trong thế giới huyềnbí,hoang dã của tự nhiên.Tôi không là người bấm lỗtrên tấm thẻ thời gian.Tôi không muốn dành cả đờimình để nhìn đồng hồ.Không muốn là người bấm lỗtrên tấm thẻ thời gian.Tôi không muốn lên lịch kiểmtra các công việc.Không muốn sống như một ngườisuột ngày hoạch định, lập kế hoạch và tổ chức cuộcđời mình.Tôi thực sự không muốn phải là hoảnglên,”Bao giờ mình mới gặp người đàn ông của cuộcđời mình? Bao giờ mình sẽ sinh em bé? Bao giờmình mới có sách xuất bản? Bao giờ tóc mình bắtđầu điểm bạc ? Bao giờ mình thành công? Bao giờmình chết ?”.Tôi muốn chờ đợi những sự kiện xảy ratrong đời mình giống như một cô bẽ hồi hộp với đôimắt mở to chờ ông già noel mang quà đến.Tôi thíchnhững món quà mình được trao tặng.Tôi muốnsống như vậy cho tới hơi thở cuối cùng.
  • 192. Tôi có một tấm ảnh của mẹ chụp hồi bà tám tuổi.Bàmặc váy,đi đôi giày da đen bóng,đứng trên vỉa hètrước cửa ngôi nhà nơi bà đã lớn lên.Bà tạo dáng vớimột tay đặt ở hông,môi cong lên hon gió.Đôi mắtsáng ngời đầy tự tin như muốn nói,”Xin chào thếgiới!Tớ đã sẵn sàng rồi!Hãy tóm lấy tay tớ và cùngnhau chạy!Xuất phát nào!”.
  • 193. Tôi có một tấm ảnh khác của mẹ chụp hồi hè nămngoái.Trông bà vẫn ngọt ngào,ngây thơ và tươi trẻnhư trong tấm hình bà đã chụp hơn năm về trước.Bànhìn thẳng vào ống kính và mỉm cười.Bạn có thểnhận ra ngay là mẹ tôi đã không để cho những nỗithất vọng trong đời làm suy giảm tinh thần.Đã cónhiều lúc bà phải chịu đựng nỗi đau,nhưng nhữngnỗi đau đã không đánh bại được bà.
  • 194. Đây là cách chúng ta phải sống.Chúng ta phảimạnh mẽ.Chúng ta phải biết ơn.Chúng ta phải tửtế.Chúng ta phải khiêm tốn.Chúng ta phải là trungtâm.Chúng ta phải kiên nhẫm.Chúng ta phải tỉnhtáo.Hãy nhớ rằng:Là một người phụ nữ độc thânkhông hề đơn giản nhưng đó không phải là dấuchấm hết.
  • 195. Ôi,Nỗi đau khổ Hoang dại của em!Em biết đây chẳngphải lần cuối anh bước vào đời em.Vì vậy,hãy đếnkhi nào anh muốn.Em sẽ khóc nức nở với anh chotới khi nào nước mắt em cạn khô và sau đó sẽ bảoanh rời xa em vì em đã có người khác để vui vẻcùng.Và nếu anh không đi,kiên trì làm Nỗi đau khổcủa em,em sẽ trộn anh bằng loại nước sốt đặc biệtcủa em.Đun sôi với húng quế và lá gia vị để ăn kèmvới món mì trộn.Em sẽ biến anh thành miếng giấybồi,làm thành những cái vòng tay hay những cáibát.Em sẽ đưa anh đến lớp học diễn xuất của em vàbắt anh giúp em diễn một vai mủi lòng.Em sẽ cùnganh xoay trên sàn nhảy.Em sẽ buộc chặt anh vàosau lưng em rồi đạp xe xuyên qua ánh hoàng hôncho tới đêm tối,cho đến khi ánh sáng của trăng saochạm đến hai ta.Em sẽ đi mãi cho tới khi anh thôikhông còn rú rít thảm não nữa mà cười vang vui vẻ.
  • 196. Mục đích của cuộc sống này không phải là đi tìmmột người bạn đời hoàn hảo,toàn diện hoànmỹ.Không phải chỉ đơn giản là để duy trì nòigiống.Cũng không phải để đạt được danh vọnghay tiền tài.Mục đích của cuộc sống này là tìmthấy trong chính con người bạn một nơi mà bạncảm thấy luôn yên bình và lạc quan cho dù ngoàikia cuộc đời có quăng bất cứ thứ gì cản lối bạn đichăng nữa.
  • 197. Lạy chúa tôi!Tôi không thể hiểu nổi bạn.Tôi khôngthể hiểu cái thế giới cô đơn,kỳ quái này.Tôi không thểhiểu về vũ trụ hay những hành tinh,hay tại sao mộtvài người lại phải chịu đựng quá nhiều nỗi đau trongkhi những người khác lại được sống một cuộc đờiyên ấm.Tôi không thể đoán trước được tươnglai,không thể sửa chữa được những sai lầm trongquá khứ.Tất cả những gì tôi cố thể làm là mở rộngvòng tay và thốt lên,”Hãy đến với tôi!”.Cuộc sốnghãy hôn tôi! Những sự bất ổn bí ẩn,hãy hôn tôi! Hôntôi đi,người đàn ông rông lượng! Tôi đã sẵn sàng! Tôilà người có giá trị! Tôi độc thân! Tôi đang rất phấnkhích! Tôi quến rũ! Tôi đang tồn tại đây!